“Vậy Thạch Đầu đâu, bây giờ người đó đang ở đâu?” Giang Thành hỏi như vậy là có nguyên nhân, dù sao Bạch Băng bây giờ đã chết, Daturaline rốt cuộc có liên quan gì đến Thạch Đầu không?
Dù sao bây giờ người bị hại là Bạch Băng đã bị Vương Vũ giết chết, giờ muốn biết Daturaline từ đâu mà có, trước hết chỉ có thể tìm Thạch Đầu.
Bởi vì ngoài Vương Vũ có tiếp xúc thân mật với Bạch Băng, Thạch Đầu là người mà Bạch Băng tiếp xúc tương đối thường xuyên, hiện tại Giang Thành càng thêm nghi ngờ.
Mối quan hệ giữa Bạch Băng và Thạch Đầu rốt cuộc là gì, ai âm thầm liên lạc với Thằng Hề?
Hiện tại Vương Vũ bị tổn hại cơ thể do dùng Daturaline cho nên Vương Vũ không biết gì về Daturaline và Thằng Hề.
“Tôi cũng không biết Thạch Đầu ở đâu.
” Khi Vương Vũ nhắc tới Thạch Đầu, biểu cảm vô cùng tức giận, ngay cả nói chuyện cũng nghiến răng nghiến lợi.
“Vậy anh nói cho tôi biết một câu, từ khi nào mà anh phát hiện Bạch Băng và Thạch Đầu có gian tình, sau đó Thạch Đầu đi đâu, anh không để ý đúng không?”
Giang Thành cũng không muốn nhắc tới chuyện này làm cho Vương Vũ đau khổ, nhưng mà bây giờ vụ án quan trọng hơn, phải buông bỏ cái gọi là tình cảm con người.
“Ngày hôm đó tôi phát hiện chuyện của bọn họ, sau đó còn cãi nhau một trận.
Tôi ra tay đánh Thạch Đầu, rồi sau đó cả Bạch Băng và Thạch Đầu đều cùng nhau lặn mất tăm.
”
Vương Vũ thản nhiên nói: “Tôi có thể xác định rằng chuyện của hai người đã bị bại lộ, cho nên cùng nhau cao chạy xa bay, ngay cả đứa con cũng không màng.
”
Nghe nói vậy, Giang Thành không nói nên lời: “Hai người bọn họ đã đi đâu? Về sau anh dùng cách nào tìm được Bạch Băng?”
“Ngay từ đầu tôi đã không có ý định tìm Bạch Băng, nghĩ rằng tự mình nuôi con trai khôn lớn, cứ để cho đôi cẩu nam nữ này tự sinh tự diệt đi.
”
Vương Vũ nói xong, ánh mắt dần đỏ lên, Giang Thành có thể nhìn thấy rõ, đó không phải là vì đau khổ mà bởi vì tức giận.
“Nhưng mà sau đó tôi càng tức giận hơn khi con tôi ngày nào ở nhà cũng ầm ĩ đòi mẹ, vậy mà con đàn bà Bạch Băng kia dám bỏ rơi gia đình đi cùng với người khác, cục tức này tôi nuốt không trôi.
”
Giang Thành nghe vậy thì gật đầu: “Vậy anh dùng cách gì tìm được Bạch Băng?” Giang Thành nghĩ có lẽ anh có thể dùng cách của Vương Vũ mà tìm được Thạch Đầu.
“Tôi tốn rất nhiều tiền tìm một nhân viên kỹ thuật, thông qua định vị trên di động của Bạch Băng tìm ra cô ta, sau đó tôi theo dõi cô ta và xảy ra sự việc tiếp theo.
”
Lấy được đáp án từ Vương Vũ, nhưng mối nghi ngờ trong đầu Giang Thành vẫn còn, nếu nói Vương Vũ thật sự động lòng giết người, như vậy dựa vào tính cách của anh ta, chắc chắn sẽ xử lý cả Bạch Băng và Thạch Đầu cùng lúc.
Vì cái gì mà Vương Vũ chỉ giết mỗi một mình Bạch Băng?
“Vậy lúc anh tìm được Bạch Băng thì Thạch Đầu ở đâu? Hai người bọn họ không ở chung một chỗ sao? Vì sao anh lại ra tay giết chết Bạch Băng?”
“Tôi biết anh muốn hỏi cái gì, anh muốn hỏi tại sao tôi chỉ giết một mình Bạch Băng, lại buông tha cho Thạch Đầu đúng không?” Khi Vương Vũ nhắc đến người này, vẻ mặt lạnh như băng.
Thấy Giang Thành gật đầu, sau đó Vương Vũ đáp: “Tôi làm sao không nghĩ tới việc giết hết đôi cẩu nam nữ kia, nhưng mà khi tìm thấy chỉ có Bạch Băng, không thấy Thạch Đầu.
”
Khi nhân viên kỹ thuật định vị di động của Bạch Băng, họ cũng định vị di động của Thạch Đầu luôn, nhưng mà di động của Thạch Đầu tìm mãi không thấy tung tích, đồng nghĩa với việc không thể định vị Thạch Đầu rốt cuộc đang ở nơi nào.
Cho nên trong lòng Vương Vũ tuy rất sốt ruột, nhưng trước mắt không tìm thấy Thạch Đầu thì có lo lắng cũng không được gì, Vương Vũ nghĩ chỉ cần có thể tìm được Bạch Băng thì có thể sẽ tìm được Thạch Đầu.
Nhưng mà Vương Vũ dựa theo định vị đi đến nơi lại thấy Bạch Băng lúc này đang ở trong một khách sạn, lại ở một mình rất lâu, hơn nữa Vương Vũ theo dõi Bạch Băng hai ba ngày vẫn không thấy bóng dáng của Thạch Đầu đâu.
Giang Thành nghe thấy như vậy, có chút mơ hồ, không phải Bạch Băng cùng Thạch Đầu cao chạy xa bay sao? Tại sao Thạch Đầu lại nhẫn tâm để Bạch Băng một mình ở khách sạn.
Hơn nữa, theo như lời Vương Vũ nói, hai ba ngày liền đều không thấy Bạch Băng gặp mặt Thạch Đầu, chuyện này thật sự không bình thường.
Chẳng lẽ Thạch Đầu lợi dụng Bạch Băng xong thì lập tức bỏ rơi Bạch Băng sao? Nhưng mà cũng chỉ là suy đoán của Giang Thành mà thôi.
Nếu muốn biết rõ ngọn ngành đầu đuôi, chỉ có tìm được người tên Thạch Đầu, Giang Thành nghĩ tới việc thay đổi cách liên hệ với Thạch Đầu từ Vương Vũ.
Chuyển đến văn phòng bộ phận kỹ thuật: “Tiểu Vương, lần này tôi cần anh hỗ trợ, anh có thể thông qua số điện thoại di động này định vị xem người này rốt cuộc đang ở đâu không?”
Chuyện này đối với Tiểu Vương mà nói quả thực dễ như ăn bánh, bởi vì mỗi số điện thoại đều có một địa chỉ IP.
Tuy rằng trong cuộc sống bình thường, hệ thống an ninh công cộng không được tùy tiện định vị vị trí của bất kỳ ai, nhưng dù sao chuyện này cũng liên quan đến một vụ án hình sự.
Cho nên đội cảnh sát hình sự có quyền thông qua hệ thống an ninh công cộng để tìm ra vị trí của nghi can.
Tiểu Vương nhanh chóng thao tác trước máy tính, mà Giang Thành đứng một bên kiên nhẫn chờ đợi ước chừng khoảng năm sáu phút sau thì Tiểu Vương nhíu mày.
“Đội trưởng Giang Thành, chuyện này e là không đơn giản như vậy.
”
Nghe Tiểu Vương nói như vậy, Giang Thành có chút khó hiểu, giống như chuyện Vương Vũ tìm nhân viên kỹ thuật để điều tra vị trí của Thạch Đầu ở đâu?
“Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra vậy?” Giang Thành nhìn vào máy tính, thấy trên màn hình rõ