Sau khi biết được tin tức này, Diệp Hồng có thể nói là vô cùng vui sướng, dù là thế nào đi chăng nữa, nếu như có thể giải quyết hết chuyện của Lưu Dũng, tìm ra mối quan hệ giữa anh ta và Dương Minh Hạo vậy thì bọn họ càng có thêm nhiều trợ giúp hơn. Bọn họ chỉ có thể cố gắng hết sức giúp đỡ Giang Thành, đối diện với tình huống như thế này, Diệp Hồng đã kịp thời gọi cho Lục Hạo, mà Lưu Dũng lúc này cũng vừa xoa dịu vợ, vừa dặn dò tang lễ. Có lẽ sự hợp tác công khai này với cảnh sát là việc cuối cùng anh ta có thể cống hiến rồi.
“Trước tiên anh nói về chuyện tiền vốn đi, tại sao lại gọi cho gã ta? Là bởi vì anh nợ gã ta hay vấn đề gì khác?”
Lưu Dũng nhắm mắt, bắt đầu nhớ lại: “Lúc đó tôi lái một chiếc xe tải lớn cho gã ta, nhưng khi đó tôi cũng mới biết tôi sắp chết lại cộng thêm chuyện một người lạ đến gặp tôi, ai cũng đưa tôi rất nhiều tiền, bảo là dù sao người sắp chết thì cũng không sao cả.”
“Có thể chiếm hời, có thể làm biếng tôi đều làm cả rồi, tôi trộm một bình xăng và bán xe chở hàng của gã ta. Được khoảng chừng đó.”
“Một bình xăng cộng thêm một cái xe chở hàng lại tận hai mươi bảy vạn tệ, anh đang nói đùa đấy à?” Lục Hạo đang ghi chép lại chi tiết chuyển nhượng của Lưu Dũng, anh ta cảnh giác ngẩng lên nhìn Lưu Dũng. Anh ta không tin Lưu Dũng sẽ hợp tác với bọn họ, anh ta cảm thấy có gì đó kỳ lạ, thế nhưng những gì Lưu Dũng nói tiếp lại khiến anh ta càng ngạc nhiên hơn: “Ban đầu tôi không nghĩ lại bán được nhiều như thế, bình xăng kia cũng không đáng tiền là bao nhưng cái xe hàng kia thì lại vô cùng đáng tiền. Tôi đã chở nó đến chỗ chuyên xử lý những cái này.”
“Người ta nói với tôi cái xe này bọn họ mua hết, bọn họ đưa cho tôi ba mươi vạn chẵn, còn về việc bọn họ nói có thể là giá thị trường là hai mươi mấy vạn tệ.”
“Vậy thì cái xe kia chở đồ gì đáng tiền như thế?”
Tất cả mọi người đều kinh ngạc, dù sao cũng là số hàng hóa trị giá tận hai mươi mấy vạn tệ quả thật không phải là con số nhỏ. Đó là một loại nguyên liệu hóa học.
“Bọn họ nói thứ đồ kia là Mạn Đà La, là một loại dược phẩm được chiết xuất cao, tôi chất đầy một xe lớn và bán cho một xưởng sản xuất dược nhỏ. Họ thậm chí còn đưa cho tôi phí bịt miệng và tiền nguyên liệu là hơn ba mươi vạn tệ.”
“Lần đầu tiên tôi thấy kiếm tiền dễ như thế nhưng sau này tôi không dám làm ở chỗ gã ta nữa nên chạy rồi, tôi nghĩ chỗ đồ kia ít nhiều cũng phạm pháp, bọn họ lại không dám báo cảnh sát, hơn nữa tôi còn là kẻ sắp chết.”
“Anh chắc chắn là không nói sai chứ, là chiết xuất của Mạn Đà La đúng không?”
“Tôi chắc chắn, bọn họ nói rằng bọn họ có một nhà máy gì đó để sản xuất chất đặc, chiết xuất dược phẩm, chỗ đó chẳng qua chỉ là bán thành phẩm mà thôi.”
“Anh có biết vị trí hai khu xưởng đó không?”
“Hả? Tôi có nhớ, dù sao thì cũng là lần đầu phạm tội mà.”
So với những lần lẻ tẻ trước, Lưu Dũng biết rõ đây là một khoản thu nhập không nhỏ, nên nhớ mãi không quên. Khoản tiền này có lẽ là khoản tiền lớn nhất mà anh ta kiếm được trong khoảng thời gian này. Và cứ thế Lưu Dũng nói ra cả hai địa chỉ.
“Người liên lạc với anh là Dương Minh Hạo hay là Dương Minh Vũ?”
Câu hỏi này rất quan trọng, chủ yếu là để xác minh phỏng đoán của Giang Thành, người đầu tiên có liên quan đến gã hề không phải là Dương Minh Hạo mà là Dương Minh Vũ. Chính Dương Minh Vũ đã hợp tác với gã hề để sản xuất Mạn Đà La, mà rất có khả năng gã hề chưa bao giờ chính thức lộ mặt, cho đến khi giao hàng mới lộ ra thân phận. Mà lúc này anh ta cũng có ý giết người. Lưu Dũng có thể là vì muốn giải quyết Dương Minh Vũ nhưng lại phạm một sai lầm, ngược lại biến thành cơ hội để giết bố của Dương Minh Vũ, cũng chính là Dương Minh Hạo. Vì vậy kế hoạch tưởng như không có kẽ hở nhưng thật ra có rất nhiều trùng hợp, rốt cuộc tất cả thông tin đều nằm trong tay gã hề, anh ta hoàn toàn có khả năng điều phối chỗ nguyên liệu kia, vậy mà bọn họ lại cho rằng gã hề quá hoang đường. Sự thật về gã hề có lẽ không giống như bọn họ nghĩ.
“Vậy thì ngoài những thứ này, anh còn có tin tức gì có thể nói cho chúng tôi không? Anh không chỉ giấu chúng tôi chuyện này thôi chứ?”
Thật ra thì phía Lục Hạo quả thật không có chuyện gì bị che giấu nữa rồi. Toàn bộ số tiền lưu động của Lưu Dũng đều được ghi chép lại, hơn nữa anh ta cho rằng Lưu Dũng không nói dối, có độ tin tưởng cao. Xem ra bọn họ phải tìm đúng nơi đúng người để bỏ thuốc rồi. Nhưng ai ngờ Lưu Dũng lại không có ý dừng lại mà lại suy nghĩ thêm một hồi rồi nói tiếp:
“Hồi đó tôi bán thuốc cho một công ty dược, để tránh bị nghi ngờ nên bọn họ đã để tôi lái xe về. Tôi có thể giúp các anh ra xe tìm vân tay của những người anh cần.”
“Của Dương Minh Vũ hay Dương Minh Hạo?”
“Không phải vân tay của gã hề, anh làm sao mà biết được vân tay của gã hề, anh đã từng nhìn thấy gã hề trông như thế nào rồi à? Có bước ngoặt như thế này, ai mà bình tĩnh được.” Thế nhưng anh ta không hề đổi giọng, nói tiếp: “Tôi chưa từng gặp gã hề nhưng tôi biết xe hàng mà gã hề lái đến, đây là chiếc xe