Tiếng hét chói tai vang lên, không biết nàng lấy đâu ra sức lực mà hét to như thế nữa.
“Lão sư bình tĩnh, để ta lấy khăn tắm cho ngươi.”
Gặp sự cố bất ngờ Thiên Tiếu cũng không nghĩ được nhiều, hắn vươn tay ra giật lấy chiếc khăn tắm.
“Xẹt…..xẹt….xẹt”
Thiên Tiếu bị điện giật đến mức tóc dựng thẳng lên ngã sầm xuống mặt đất, có vẻ như ông trời hơi thích đùa. Hắn ngã nằm lên đùi nàng, ánh mắt chiếu thẳng vào vùng cấm địa, nơi mà không có bất cứ nam nhân nào được nhìn ngoại trừ người bạn đời.
Tầm mắt hắn ngoài vùng cấm địa còn nhìn thấy được hai ngọn ngọc phong cao vút, Thiên Tiếu bắt đầu cảm thấy mũi mình có chút nóng. Hắn vội vàng kiềm chế lại trước khi máu cam chảy ra, để chảy máu cam thì hắn chẳng khác gì thằng biến thái cả, tuyệt đối không thể để mọi chuyện tệ hơn.
“Cạch”
Cánh cửa phía sau mở ra, Miêu Bích Hà thấy có cơ hội thoát khỏi hoàn cảnh xấu hổ lập tức dùng hết sức của mình vươn chiếc đuôi vào bên trong trước khi cánh cửa tự động đóng lại. Lần này nàng thành công, chiếc đuôi ra khỏi phạm vi phong ấn liền tràn đầy sức mạnh.
Chỉ trong chớp mắt nàng đã biến mất tại chỗ, chỉ còn lại một mình Thiên Tiếu nằm đó, vài phút sau thì hắn mới thoát khỏi trạng thái tê liệt đứng lên như bình thường được. Không nghĩ ngợi gì hắn nhanh chóng đi về biệt viện của mình, từ trong hành lý lấy ra một chiếc nhẫn không gian được giấu kín, từ bên trong lấy ra một cái xe lăn.
Hắn nhìn vào trong thì thấy có rất nhiều đồ đạc, phần lớn chúng đã dính lên dấu tích của hắn trong những lần đi săn. Phi tang thì quá mất thời gian nên hắn ta quyết định để chúng vào một chiếc nhẫn không gian nằm ở trong một chiếc nhẫn không gian, nếu có thời gian thì xử lý sau.
Chiếc xe lăn này là hắn lấy từ một người phụ nữ được hắn giải cứu, một giọt máu của hắn đã rơi lên đây. Thế nên hắn đành phải mang nó đi khỏi nơi đó, rất may người phụ nữ đó đã được một người khác mang đi, chiếc xe lăn mất nàng ta cũng không quan tâm, quan trọng nhất là nàng đã được cứu khỏi lũ quỷ.
Vỗ vỗ bụi bẩn bên trêи chiếc xe lăn Thiên Tiếu cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều, suy cho cùng thì mục đích của hắn vẫn là tốt. Đây chính là những thứ nhắc nhở hắn rằng mình đang làm đúng, không chỉ vì bản thân hắn mà còn vì cái thế giới hắn đang sinh sống.
Càng tiến hành nhiều lần thanh trừng cái ác hắn liền càng thấy được nhiều nạn nhân, những thứ ghê tởm con người đối xử với nhau. Hắn thề rằng bản thân mình phải cố gắng làm tốt hơn, mọi kẻ hắn tiêu diệt đến giờ đều chỉ là con muỗi, nhiều kẻ ác đáng kinh tởm hơn đang chờ hắn xử lý.
Ví dụ như Lâm Hạ chẳng hạn, hắn điều tra ra được Lâm Hạ chính là kẻ giật dây cho gần như tất cả các tổ chức dơ bẩn tại Hắc Dạ Thành. Hắn có giết bao nhiêu đi chẳng nữa thì Lâm Thị chỉ cần bỏ tiền liền có thể tạo ra một cái khác, giết bao nhiêu cũng không xuể.
Hắn biết chắc chắn Lâm Hạ thực ra cũng chỉ là con tốt trong một mạng lưới lớn hơn, có những kẻ ác mà hắn biết nhưng hiện tại không dám chạm tới. Ai cũng sẽ làm chuyện ác dù ít hay nhiều, hắn sẽ tỉnh táo để phân biệt cái nào chấp nhận được cái nào không.
Quan trọng nhất có lẽ vẫn là lập trường của hắn ở bên phe nào, kể cả hắn để bảo vệ người thân thì chuyện xấu hắn cũng phải làm. Cái thứ mà hắn quan tâm ở đây chính là lý do có chính đáng thật sự hay không, không phải cứ làm chuyện không tốt sẽ là chuyện xấu, bởi hắn giết người trong mắt nhiều người cũng là chuyện xấu. Đọc Truyện— QUẢNG CÁO —
Lúc hắn mang chiếc xe lăn sang trước cánh cửa khi nãy thì Miêu Bích Hà đã mặc đồ xong hết rồi, nàng đứng đó trầm tư suy nghĩ cái gì đó. Cảm giác như rất phân vân xem có nên bước qua cánh cổng đó một lần nữa hay không, giống như một con mèo đứng trước vũng nước vậy.
Thật đáng yêu
Vừa nghĩ đến từ này một giây thôi hắn tự đưa tay vã mặt mình một cái, tuyệt đối không được để ý đến nàng quá nhiều. Truyền thuyết về nàng quá đáng sợ, hắn không đủ dũng khí để