Khúc Hồng Nhan nhíu mày, nhưng cũng không nói gì.
Kỳ Thắng Phong nói:
- Từ tọa độ xuất hiện, mở ra ít nhất cũng ba tháng, tối đa nửa năm. Trong khoảng thời gian này nên tu luyện ma công, tranh thủ tiến thêm một tầng. Lý Vân Tiêu, còn có ý trao đổi một hai.
Lý Vân Tiêu đạt được Ma Chủ truyền thừa ma công, mà Kỳ Thắng Phong là ma bộc nhất mạch, cũng người mang ma công, hai người có thể nói là tồn tại cao nhất.
Lý Vân Tiêu cũng cầu còn không được.
Khúc Hồng Nhan lúc này tiến vào Giới Thần Bi, Bạc Vũ Kình quay trở lại Thuật Thần Đảo, Lý Vân Tiêu cùng Kỳ Thắng Phong ngồi đối diện nhau, bọn họ bấm niệm pháp quyết trao đổi lẫn nhau.
Lý Vân Tiêu đạt được ma công dù sao càng chính thống, mà Kỳ Thắng Phong không ngừng tổng kết kinh nghiệm nhiều năm, hơi có chút sai biệt, lại không có biến hóa nhiều, đồng thời hắn cũng phi thường muốn biết tình huống lục đạo ma binh, hai người trao đổi đạt được rất nhiều thu hoạch.
Mấy chục ngày sau, hai người đều yên lặng được ma khí tẩm bổ.
Lý Vân Tiêu lâm vào nhập định, hắn như hòa mình vào trong ma khí, ma khí là hắn, hắn từ ma khí biến hành ma sát, lại từ ma sát không ngừng thôn phệ ma sát khác phát triển lên.
- Là ai?
Đột nhiên Kỳ Thắng Phong quát lên, hắn phát hiện không đúng.
Lý Vân Tiêu hoảng hốt, hắn có cảm giác như trải qua giấc mộng Trang Chu.
Hắn đột nhiên nghĩ đến, có lẽ là Ma Chủ ma nguyên ảnh hưởng, mặc dù là Ma Chủ vô dịch thiên hạ cũng không ngừng phát triển từ ma sát lên, có lẽ vằ rồi hắn cảm ngộ được được trí nhớ bị phong ấn của Ma Chủ.
Giờ phút này trong bóng đêm có một thân ảnh xuất hiện, ánh mắt đầy sát khí nhìn chằm chằm vào hai người.
Kỳ Thắng Phong cười nói:
- Ta nói là ai, thì ra là Nguyên Đức đại nhân. Kỳ quái, nơi này không lớn, Nguyên Đức đại nhân trốn ở nơi nào?
Người đi ra khỏi bóng tối là Nguyên Đức, ma nguyên quay cuồng, hiển nhiên trong mười ngày này đã khôi phục thực lực, toàn thân khí tức no đủ.
Lý Vân Tiêu khẻ cau mày, diệu pháp linh mục của hắn nhìn rất rõ ràng, Nguyên Đức đã mạnh hơn lúc trước.
Nguyên Đức lạnh giọng nói:
- Kỳ Thắng Phong đại nhân, đây là việc riêng của ta và Lý Vân Tiêu, mong đại nhân không nên nhúng tay vào.
Lý Vân Tiêu nói:
- Như thế nào, còn muốn bị đánh? Nguyên Đức đại nhân thật sự là đạo tâm kiên định, da mặt dày hơn tường thành, khó trách có thể trở thành phó hội trưởng, tại hạ bội phục!
Kỳ Thắng Phong khẽ cười nói:
- Lý Vân Tiêu chính là bằng hữu của ta, ta sẽ không nhìn ngươi khi dễ hắn.
Trên mặt Nguyên Đức giận dữ, chỉ vào Lý Vân Tiêu nói:
- Cổ Phi Dương, thiệt thòi ngươi cũng là phong hào Võ Đế, trưởng lão danh dự, ngay cả dũng khí đánh một trận công bằng cũng không có sao?
Lý Vân Tiêu cười nhạo nói:
- Đại nhân, đây không phải lần đầu ngươi khích tướng ta, thất bại lần thứ hai, ngươi cho rằng sẽ thành công sao?
Nguyên Đức lạnh lùng nói:
- Tốt, mặc dù ngươi không có đạo tâm võ giả, chẳng lẽ ngươi mặc kệ đồ đệ của mình sao?
- Dương Địch?
Lý Vân Tiêu cả kinh, tức giận, ma khí bắn ra ngoài, hắn quát:
- Nguyên Đức, ta vẫn xem ngươi là tiền bối, không ngờ ngươi vô sỉ như vậy.
Nguyên Đức cười lạnh nói:
- Ngươi đừng kích động, Dương Địch giờ phút này cũng không lo ngại, chỉ bị phái đi chấp hành nhiệm vụ mà thôi. Chỉ cần ngươi đánh một trận với ta, cho dù thắng bại, ta sẽ báo tung tích của hắn cho ngươi biết.
Lúc trước thu Lý Vân Tiêu, làm cho hắn không có cam lòng, sinh lòng phẫn hận.
Hắn vẫn cho rằng mình sơ ý chủ quan, bị tử lôi nổ nát thân thể, lúc này muốn kiếm tiện nghi của Lý Vân Tiêu.
Sỉ nhục bại trận làm hắn nhập ma, mấy chục ngày trước hắn bị người ta liên thủ đánh trọng thương, hắn càng nhập ma sâu hơn.
- Đánh một trận xong, bất luận kết quả, ngươi sẽ báo tung tích Dương Địch cho ta biết!
- Tốt, bổn tọa nhất ngôn cửu đỉnh!
Nguyên Đức cuồng hỉ, trong mắt bắn ra chiến ý, cũng không có hổ thẹn.
- Coi chừng, bổn tọa ra tay!
Nguyên Đức hét lớn một tiếng, trực tiếp hóa thành một đoàn ma khí lao tới, dùng phương pháp thô bạo nhất, trong ma khí sinh ra trường mâu đâm vào tim của Lý Vân Tiêu.
Lý Vân Tiêu nói:
- Kỳ Thắng Phong đại