Chỉ biết ở trong núi này, lại chẳng biết chỗ cư ngụ.
- Hảo, ngươi đã ẩn núp, cũng đừng trách ta bất nghĩa!
Bối Kinh Hoằng đợi một lúc, kiên trì khô kiệt, ném ra Hoàng Triêu Chung, đánh mạnh kim chùy tới.
Đang…
Tiếng chuông vang lên, phiền muộn như nội tâm hắn lúc này, hóa ra vô số Sóng Âm đánh vào Đâu Suất Thiên Phong, số lớn Thổ Thạch băng diệt, cả ngọn núi bị chấn đến bụi bậm nổi lên bốn phía.
Nhưng một khắc đồng hồ trôi qua, vẫn như cũ không thấy Lý Vân Tiêu đi ra.
- Chơi đủ chưa!
Tiếng chuông rốt cục đưa tới ma Phổ bất mãn, hắn quát một tiếng, một mặt Pháp Tướng lộ ra sắc mặt giận dữ, mở miệng kêu, hai mảnh môi tạo ra một hình dạng cổ quái, sau đó một tiếng sáo dài từ trong phun ra.
- Ô ô!
Âm Ba đâm rách bầu trời, cùng thanh âm của Hoàng Triêu Chung đan vào một chỗ, hình thành âm thanh ầm ĩ, phảng phất có muôn vàn binh khí va chạm, "binh lách cách bàng" chấn ra kim quang.
Bối Kinh Hoằng cả giận nói:
- Phổ, ngươi. . .
Ma Phổ cười lạnh nói:
- An tĩnh một chút cho Bổn Tọa! Là của ngươi sẽ là của ngươi, không phải là của ngươi, chung quy không phải là của ngươi. Thiên đạo lựa chọn, ngươi tin cũng phải tin, không tin cũng phải tin. Lý Vân Tiêu người mang Thiên Mệnh, mà ngươi. . . lại không phải
Hắn nâng tay, giơ ngón trỏ lên lắc lư vài cái, khóe miệng tràn đầy châm chọc.
- Im miệng! Ta mới là người Thiên Mệnh sở quy!
Bối Kinh Hoằng nộ chỉ vào ma Phổ, quát:
- Nếu không phải người mang Thiên Mệnh, Bổn Tọa sao có thể kinh lịch mười vạn năm bảo tồn đến nay! Chỉ là một điểm này liền có thể chứng minh Thiên Mệnh quy ta!
- Thiết!
Ma Phổ vẻ mặt chẳng đáng, ung dung nói:
- Điểm ấy ngươi nói cũng không sai, nhưng Thiên Mệnh của ngươi, à không, phải nói là mười vạn năm sứ mệnh của ngươi, chính là vì đưa Lý Vân Tiêu tới chỗ này. Hôm nay sứ mạng của ngươi đã xong, Thiên Mệnh kết thúc, ngươi liền nhận mệnh đi.
- Nhắm lại cái miệng thúi của ngươi! Nhận mệnh? Nhận cái mệnh gì! Muốn nhận mệnh chính là các ngươi!
Thân ảnh Bối Kinh Hoằng lóe lên, cùng Hoàng Triêu Chung tiêu thất, trực tiếp thuấn di tới trước Ma Phổ, vỗ thân chung, vô số phù quang tản ra, Cổ Chung hóa thành nửa mẫu rơi xuống, muốn trấn áp Phổ!
- Đem toàn bộ lực lượng của bọn ngươi cho ta đi! Đạt được năng lượng cường đại nhất, đây mới là Thiên Mệnh mà Bối Kinh Hoằng ta nên có!
Hoàng Triêu Chung không chỉ có kim quang lóng lánh, hơn nữa còn có Ma Văn bay lượn.
Trên da Bối Kinh Hoằng chẳng biết lúc nào hiện ra hoa văn màu đen, cùng lúc Lý Vân Tiêu vận chuyển Ma Công độc nhất vô nhị.
- Ấu trĩ!
Ma Phổ cười một tiếng, nói:
- Mười vạn năm qua ngươi cũng không có được, thì vĩnh viễn cũng không chiếm được.
Một cánh tay nắm chặt, binh khí hư thực hoảng hốt thoáng cái ngưng thật lên.
Lực lượng kinh khủng từ trên binh khí kia tán ra, lại có ma hoàn hiện lên, mở lớn tới mấy trăm trượng.
Đương đương!
Hoàng Triêu Chung ở dưới uy thế cuồn cuộn trùng kích, không ngừng chấn ra âm rung.
Cổ tay của Ma Chủ run lên, A Hàm trảm cốt đao chém ra đạo đạo tàn ảnh, đón Đại Chung chém tới!
Ầm ầm!
Trên bầu trời bị chém ra một cái khe, toàn bộ Tam Thập Tam Thiên cũng rung động.
Phanh!
Đao mang đen nhánh đánh vào thân chung, lập tức đem kim quang chém tan hơn phân nửa.
Hoàng Triêu Chung kịch liệt lượn vòng, Minh Văn trên chung từng cái lóe lên rồi biến mất.
Sắc mặt Bối Kinh Hoằng âm trầm, trong mắt đều là vẻ điên cuồng, triệt để mất đi lý trí, trực tiếp thuấn di xuống, kim chùy đập vào trên chung!
Đang!
Một mảnh kim quang tản ra, hơi kháng trụ đao khí.
- Nga?
Mí mắt Ma Phổ nhảy một cái, khóe miệng vung lên, cười một tiếng nói:
- Vô dụng!
Cổ tay cố sức đè xuống dưới một cái, trên A Hàm trảm cốt đao phát sinh Huyền Khí chi âm, như trở lại Tuyên Cổ tuế nguyệt, Khai Thiên Tích Địa.
Thình thịch!
Kim quang trên Hoàng Triêu Chung trong nháy mắt bị đánh tan, Đao mang chém lên thân chung, ầm ầm nổ tung!
Huyền Khí bạo hủy, lực lượng Ma Đao kinh khủng không giảm, trùng kích mà lên!
Bối Kinh Hoằng hoảng hốt, ánh mắt điên cuồng giống như bị người giội nước lạnh, trong nháy mắt tỉnh táo lại, vội vàng quét ngang kim chùy qua, chắn ở trước người!
Ầm ầm!
Kim chùy ngăn thoáng cái, đột nhiên đứt đoạn, cả người