Mấy ngày trôi qua, viên tinh mang băng châu sau cùng của Tôn Lập tiêu hao hết, còn cách Phàm nhân cảnh đệ tam trọng gang tấc, phảng phất như ngưỡng cửa.
Nhưng làm cách nào để vượt được thì gã chưa đủ lòng tin, hoặc là phải chuẩn bị kỹ như lúc đột phá Phàm nhân cảnh đệ nhị trọng.
Linh dược và tinh mang băng châu đều không còn, duy nhất còn lại viên song tinh băng châu, Tôn Lập cho là trợ lực của gã quá đơn bạc. Mặc long thảo tuy lớn nhanh nhưng chưa đến lúc kết quả.
Võ Diệu thiết kế một trận pháp cho lần qua ải này, nhưng cần linh thạch.
Tôn Lập lại chuẩn bị xuất sơn đến Qua Lam phường thị, lấy năm mươi linh thạch từ Lưu Minh Kiến.
Gã đến Huyền Vũ đại điện lĩnh xuất sơn ngọc bài, lại như lần trước, vòng tới Qua Lam phường thị.
...
Lưu Minh Kiến gần đây sinh ý khởi sắc, mua bán toàn món lớn, không cạnh tranh với các thương hộ khác nhiều nên dần nổi danh tại Qua Lam phường thị.
Chỉ là y cứ thấp thỏm, vị đó lẽ nào không cần cả năm chục khối linh thạch? Sao hơn một tháng mà chưa đến lấy?
Việc này liên quan đến chuyện y có thể mở được thị trường Kim Phong Tế Vũ lâu hay không!
Lưu Minh Kiến hiện tại khởi sắc, nhưng y biết không có khách cố định thì không thể hưng vượng lâu dài.
Kim Phong Tế Vũ lâu là vị khách lớn nhất Đại Tùy.
Tiểu hỏa kế không hiểu vì sao sinh ý càng lúc càng tốt mà lão bản càng lúc càng nhăn nhó.
Lúc thấy Tôn Lập ăn vận như cũ xuất hiện ở cửa Côn Bằng thương hiệu, Lưu Minh Kiến suýt khóc, tổ tông đã tới!
"Sư huynh đến rồi, mau lên, mời vào trong!"
Lưu Minh Kiến bỏ mấy vị khách mà y đang chào hàng, vội vàng nghênh tiếp Tôn Lập. Mấy vị khách nhân bất mãn: "Này, lão bản, thứ bọn mỗ mua giá trị ba mươi khối linh thạch đấy!"
Lưu Minh Kiến xua tay: "Chư vị, xin lỗi vì có khách quý, chư vị mua gì giảm giá còn tám phần."
Đoạn dẫn Tôn Lập vào trong.
Những người đó tuy bất mãn, nhưng được lợi nên không nói gì.
Lưu Minh Kiến đích thân rót trà: "Đây là Vân phong bạch vũ tốt nhất của Đại Tùy, là cống phẩm cho thiên tử, mỗi năm chỉ có sáu cân..." Y định ca ngợi "Vân phong bạch vũ" thì Tôn Lập không hề do dự cầm lên nốc cạn.
Lưu đại chưởng quỹ không tài nào nói tiếp.
Tôn Lập lấy giấy nợ ra: "Lão bản, mỗ đến lấy nợ."
Lưu Minh Kiến ngày nào cũng mang theo năm mươi linh thạch. Y vội lấy ra giao cho Tôn Lập, cười bảo: "Kỳ thực mỗ vẫn đợi sư huynh đến, nợ năm mươi linh thạch thật đứng ngồi không yên."
Y thấy Tôn Lập không vội đi thì hơi yên tâm, hỏi: "Không biết sư huynh còn việc gì cần Lưu mỗ giúp chăng?"
Tôn Lập lấy ra một danh sách: "Lão bản xem giúp xem là bao nhiêu tiền."
Danh sách này toàn thứ để bố trận. Tôn Lập có song tinh băng châu, lần qua ải này không cần linh dược.
Lưu Minh Kiến liếc qua, tính toán ngay.
Lần trước Tôn Lập mua đồ, Lưu Minh Kiến đã lưu tâm xem lại, đều là để bố trận. Lần này vẫn thế, liên tưởng đến hộp ngọc, Lưu Minh Kiến không hề do dự dán lên trán Tôn Lập tấm biển "Trận pháp đại gia".
"Không vấn đề gì, mỗ sẽ chuẩn bị ngay. Sư huynh đợi một chút."
Tôn Lập cản lại: "Chậm đã, lão bản, cần bao nhiêu linh thạch?"
Lưu Minh Kiến có hai lựa chọn: cho không Tôn Lập hoặc theo giá thật?
Nếu gặp người tham lam, cho không là tốt nhất vì Lưu Minh Kiến cần hộp ngọc của gã.
Tôn Lập lại không phải hạng người đó, cho không thì e gã đi ngay.
Y do dự một chốc: "Mỗ bán cho sư huynh giá gốc, cộng lại một trăm chín mươi linh thạch."
Tôn Lập thầm thở dài.
Đột phá Phàm nhân cảnh đệ nhị trọng, chỉ nguyên liệu đã tốn một trăm hai mươi khối linh thạch, trận pháp xung kích đệ tam trọng đáng giá này, Tôn Lập cũng đã chuẩn bị tâm lý.
Gã vốn còn ba mươi mốt khối linh thạch, mới thu về năm mươi khối nữa, vẫn chưa đủ số lẻ.
Tôn Lập còn không ít đồ tốt nhưng không đành bán.
Hai mươi viên Bách minh đơn và “Đại hỗn nguyên hợp thiên mệnh kiếp thần công” thì gã không tiếc nhưng nếu có người truy xét thì sẽ đổ lên đầu gã.
Chợt gã động linh cơ.
"Lão bản, xem thử thứ này."
Tôn Lập lấy ra một viên băng châu.
Lưu Minh Kiến nhíu mày, y vốn nhận ra vị "trận pháp đại gia" này hơi khó khăn, nếu không đủ linh thạch mà cần gấp nguyên liệu thì gã sẽ nhắc đến hộp ngọc, không ngờ còn thứ này.
"Thứ này..."
Lưu Minh Kiến nhìn, thần sắc nhẹ đi: "Nhất cấp Âm thủy ngưng châu, một viên ba khối linh thạch."
Ba và một trăm chín mươi cách xa nhau, Lưu Minh Kiến tưởng mình còn cơ hội thì Tôn Lập lấy ra một nắm.
Một nắm nữa.
Rồi lại một nắm.
Tiếp đó là năm thứ tư, thứ năm...
Trên bàn có cả đống, Lưu Minh Kiến tròn mắt, nhất cấp Âm thủy ngưng châu tuy không trân quý, nhưng lấy ra thế thì Lưu Minh Kiến lần đầu tiên thấy.
Tôn Lập đếm: "Lão bản, tổng cộng sáu trăm hai mươi viên..."
Lưu Minh Kiến nuốt nước bọt, liếc Tôn Lập, nhớ lại hai lần giao tiếp với "trận pháp đại gia" này, sau cùng đi đến kết luận: gã... là kỳ hoa!
"Sư huynh đợi chút..."
Lưu Minh Kiến mất mát đi ra, Tôn Lập thầm cười vang: