Bữa ăn của hai người diễn ra rất bình thường, tuy không ai nói chuyện nhưng không khí ngượng ngừng lúng túng đều không có, ngược lại có cảm giác như một bữa ăn quen thuộc hàng ngày.
Sau đó Cao Minh Thành cũng không đưa An Tịnh Nhã về mà tiễn cô ra xe, bản thân và cô đi hai hướng khác nhau trở về nhà.
Thờ gian lại thấm thoát trôi qua, dự án của Cao Minh Thành phụ trách đã đến hẹn phải nộp báo cáo, và quả nhiên nó là bản báo cáo được đánh giá cao nhất, dự án này anh cũng toàn quyền phụ trách.
Nhưng ngày họp hôm đó An Tịnh Nhã không có mặt, đến hai ba ngày sau cũng đều không xuất hiện.
Cao Minh Thành đến phòng làm việc của cô đưa tài liệu cho Giang Minh Triết, Giang Minh Triết một cười hai nhận, nói:
"Phu nhân dạo gần đây sức khỏe không được tốt, không thể đến công ty được vậy nên chỉ có thể phiền cậu Cao đợi thêm vài ngày nữa, khi nào phu nhân trở lại tôi sẽ lập tức đưa cho cô ấy ký."
Đôi mắt Cao Minh Thành trong nháy mắt rõ ràng đã dao động, nhưng rất nhanh nét ấm áp đó đã biến mất, thay vào đó là đôi mắt lạnh nhạt sâu không thấy đáy.
Cao Minh Thành nhận lại tài liệu, gật nhẹ đầu một cái rời đi.
Nhưng trên đường trở về nhà lại không về nhà ngay, ngược lại dừng xe trước một cửa tiệm hoa.
Sau khi ôm bó hoa mẫu đơn màu đỏ sậm đi ra lại phát hiện bên cạnh là cửa hàng bán hoa quả, vì vậy lại đi đến chọn mua một giỏ đủ loại trái cây.
Lái xe đến một căn biệt thự nhỏ hai tầng trên con đường tĩnh lặng, Cao Minh Thành vừa xuống xe đã có thể nhìn thấy một vô gái mặc váy bầu màu hồng đang đi dạo trong sân.
An Tịnh Nhã dường như cũng cảm nhận được có ánh mắt nhìn mình liền quay đầu ra cổng.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, một người ôm bó hoa bình lặng như tẻ nhạt , một người lại lộ lên nụ cười dịu dàng.
"Nghe nói cô An bị bệnh nên tôi đến thăm."
An Tịnh Nhã còn chưa đáp lại thì bóng đen đã lao nhanh đến vụt qua người cô đứng trước mặt Cao Minh Thành, sau đó đấm anh một cái, giỏ hoa quả cùng bó hoa đều rơi xuống.
Vài cánh hoa tươi rơi ra ngoài, nước sương còn đọng trên đó cũng thấm ước một mảng sân nhỏ xung quanh.
Quả lê rơi xuống lăn vài vòng dính đầy bụi bẩn lăn đến trước mũi chân An Tịnh Nhã.
"Cậu đến đây làm gì?" Mạc Tu Kiệt hạ nắm tay xuống, đôi mắt như muốn ăn tươi nuốt sổng người trước mặt.
Cao Minh Thành đưa tay quệt ngang miệng, một chút máu nhỏ do bị rách môi dính ra tay anh, nhưng anh cũng không thèm để ý, nhặt bó hoa lên, từ tốn chỉnh lại những cành hoa, lại cúi xuống lần nữa nhặt quả tươi vào giỏ.
"Cô An, chúc cô nhanh khỏi bệnh."
An Tịnh Nhã giữ cánh tay Mạc Tu Kiệt lại, đưa mắt ra hiệu cho Mộng Phạn nhận đồ.
"Cảm ơn cậu Cao đã quan tâm."
Những lời dư thừa đều không nói, Cao Minh Thành sau đó đưa đồ xong thì rời đi.
"Cậu, sao lại tức giận như vậy?" An Tịnh Nhã nheo mắt nhìn Mạc Tu Kiệt, vừa hỏi vừa xoay người đi vào nhà.
"Cậu ta đến đây là có ý gì."
"Thăm bệnh."
"Tiểu Nhã à,..."
"Cậu à, anh ấy chỉ muốn thăm con thôi."
Có thể vì đôi mắt đượm buồn của cô, hoặc có thể vì nụ cười trên môi cô, hay câu nói chân thực của cô, Mạc Tu Kiệt sau đó cũng không có ý kiến nữa, chỉ bực tức rời đi.
"Thiếu phu nhân, hoa bị dập hết rồi."
An Tịnh Nhã đưa tay cầm lấy bó hoa, "Không sao, mang lọ đến đây.
Bao giờ héo không dùng được nữa thì mới vứt, còn tươi như vậy, dập một chút cũng vẫn đẹp.
Cao Minh Thành sau khi trở về liền nhìn thấy Angel ngồi trong phòng đợi mình, anh đem cửa đóng lại, bình thản mà đi vào cởi áo ngoài ra, tháo cúc tay áo, đi đến mở rèm cửa.
Angel từ trên giường đứng bật dậy kéo tay Cao Minh Thành lại, lên giọng hỏi, "Hôm nay anh đi đâu?"
"Đi làm."
"Sau khi anh đi làm về?"
"Thăm bệnh."
"Anh đến gặp An Tịnh Nhã.
Cao Minh Thành, không phải em đã nói với anh rồi sao, anh không được tự ý một mình ở gần An Tịnh Nhã.
Lần trước anh đi ăn cùng cô ta, em rõ ràng đã bỏ qua cho anh rồi.
Tại sao lần này anh vẫn làm trái lời em."
Dường như cũng nhận ra lời bản thân nói vô lý, Angel kéo tay thâm tình nói, "Em không phải muốn quản anh, em chỉ muốn anh được an toàn thôi.
An Tịnh Nhã là một con đàn bà điên, không biết được cô ta sẽ làm gì cả, em chỉ lo lắng cho anh thôi."
"Người đang mang thai sẽ không bao giờ mang bản thân ra đặt cược."
"Không, không." Angel lắc đầu ôm chặt lấy anh, nức nở nói, "Đứa con đó là tạp chủng, cô ta đã sớm không muốn giữ lại rồi.
Cô ta xảo quyệt như vậy, độc ác như vậy, sẽ chẳng ai biết cô ta dám làm gì.
Anh đừng có lại gần cô ta nữa,