Hoắc Hoàn Vũ ngây người ra, anh ta cắn đũa, rơi vào trầm tư.
Hoắc An Lan đang định lên tiếng, nhưng lại nhìn thấy Lý Thần mỉm cười lắc đầu với cô ấy, Hoắc An Lan liền dừng lại, cũng có hứng thú muốn xem xem người anh thường ngày ăn chơi lêu lổng này của mình có thể nghĩ ra biện pháp đối phó gì.
“Yên lặng quan sát diễn biến”.
Hoắc Hoàn Vũ ngập ngừng nói, anh cẩn thận quan sát ánh mắt của Lý Thần, cố gắng phân tích xem câu trả lời của mình có đúng không, giống như một câu học trò bị giáo viên gọi lên trả bài trong tiết vậy.
Nhưng khiến Hoắc Hoàn Vũ thất vọng đó là, anh ta không thể nhìn ra được cái gì.
“Tiếp tục nói đi”, Lý Thần vừa ăn vừa thản nhiên nói.
“Bởi vì tôi biết rằng, buổi sáng trong tay chúng ta có gần 100 tỷ, nhưng không làm cho bên kia thiệt hại quá nhiều, tuy nhiên anh đã bày ra một cái bẫy khiến cho đối phương mất đi mấy trăm triệu”.
“Với số tiền lớn như vậy, vài trăm triệu chẳng qua chỉ là vài cái tát vào mặt, còn xa cái gọi là thua lỗ với bọn chúng”.
Hoắc Hoàn Vũ cảm thấy từ sau khi tốt nghiệp cấu ba, các tế bào não của anh ta chưa bao giờ điên cuồng hoạt động nhiều đến vậy, đầu óc xoay liên tục, anh ta lắp bắp nói tiếp.
“Hơn nữa tôi nhớ rằng hôm qua anh có nói, kế hoạch giải cứu của chính quyền Hồng Kông sớm muộn sẽ xảy ra, và bên kia nhất định đã có chuẩn bị.
Vì vậy mọi chuyện đều đang nằm trong dự liệu của đối phương, chúng ta cần phải yên lặng quan sát xem buổi chiều khi kế hoạch giải cứu bắt đầu, đối phương sẽ làm gì”.
Sau khi nghe những lời này của Hoắc Hoàn Vũ, trước ánh mắt mong đợi của anh ta, Lý Thần gật đầu, nở nụ cười: “Tốt lắm, một câu trả lời rất hay”.
“Yes!”, Hoắc Hoàn Vũ búng tay một cái, cười một cách ngạo nghễ, đầy vẽ tự mãn.
Cậu chủ Hoắc cho rằng nhận được một lời khen từ Lý Thần thật sự không dễ chút nào!
Hoắc An Lan cũng kinh ngạc nhìn Hoắc Hoàn Vũ, thật lòng mà nói, cô ấy chưa bao giờ nghĩ rằng Hoắc Hoàn Vũ lại suy nghĩ được như vậy.
Lại nhìn Lý Thần, trong lòng Hoắc An Lan cảm thấy người đàn