Văn Phòng Tình Dục Thiên Sư

Ngư ông đắc lợi


trước sau

Edit: Kyler

Beta: Va

“Em mặc kệ, chị vừa rồi đã đáp ứng em.” Tô Nghi Tu cúi đầu hôn trán Giang Tiểu Âm, ôm cô đi đến huyền quan nhỏ giọng nói, “Chị cảm thấy ai là người gõ cửa?”

“Nghi Tu...... Em muốn làm gì?” Giang Tiểu Âm có chút kinh hoảng lắc đầu.

“Yên tâm, em sẽ không mở cửa.”

Tô Nghi Tu nói xong liền đem lưng Giang Tiểu Âm để ở huyền quan sườn trên tường, gắt gao nhéo mông thịt cô, bắt đầu đánh sâu vào. Mặc kệ là Khúc Cẩn hay là Trương Sư Lễ ở bên ngoài, hắn đều phải làm cho bọn họ nghe được Tiểu Âm của hắn bị hắn làm đến thoải mái rên rỉ.

“Không cần...... Ân ân...... Không cần ở chỗ này......”

“Không cần? Tao huyệt chị so với lúc nãy còn kẹp chặt hơn.” Tô Nghi Tu cũng không có tiếp tục hạ giọng, “Đại dương v*t của em đều bị tao huyệt chị Tiểu Âm cắn đứt, còn nói không cần.”

“Chị không có......” Tưởng tượng đến ngoài cửa có người, Giang Tiểu Âm liền khẩn trương, “Sẽ bị nghe thấy...... Nghi Tu em nhỏ giọng...... A a...... Một chút a......”

“Sẽ không nghe thấy, cửa phòng trộm chất lượng cách âm đặc biệt tốt.”

Tô Nghi Tu!

Khúc Cẩn đứng ngoài cửa nghe hắn lừa gạt Giang Tiểu Âm, dù tức giận nhưng cũng không có biện pháp. Trận pháp không dễ phá, hắn trong chốc lát căn bản là vào không được, huống chi Trương Sư Lễ còn ở bên cạnh.

“Anh ở chỗ này muốn làm gì?” Khúc Cẩn mắt lạnh nhìn Trương Sư Lễ mặt đỏ tai hồng, “Nghe cháu ngoại cùng người khác làm tình sao?”

“Tôi không phải, toi không có......”

Trương Sư Lễ hoảng loạn vẫy tay, Giang Tiểu Âm rên rỉ làm hắn đã 35 tuổi chưa có tiếp xúc với tình yêu nam nữ tâm hoảng ý loạn đồng thời còn có chút khó chịu.

“Tôi tôi tôi đây liền đi.” Trương Sư Lễ quay đầu chuẩn bị thoát khỏi cảnh tượng hương diễm lại xấu hổ này, nhưng sau khi đi hai bước hắn lại quay đầu lại túm chặt Khúc Cẩn, “Cậu cũng mau đi cùng tôi.”

“Đừng chạm vào tôi.”

Dương khí trên người nam nhân làm cánh tay Khúc Cẩn bị bắt lấy đau đớn như bị kim đâm.

“Cậu không đi theo tôi, tôi sẽ không buông tay.” Biểu tình Trương Sư Lễ một chút ý tứ thoái nhượng cũng không có. Trong suy nghĩ của hắn, quỷ nên đến địa phương hắn phải đến, chứ không phải lưu tại nhân gian, lại còn ở bên cạnh cháu ngoại hắn.

“Ngu xuẩn.” Cuộc đời Khúc Cẩn ghét nhất loại người này, “Loại sự tình trai cò đánh nhau ngư ông được lợi anh còn muốn làm vài lần?”

Trương Sư Lễ suy nghĩ hơn nửa ngày mới lý giải được ý tứ Khúc Cẩn.

Hắn nhìn về phía cửa phòng trộm phía sau Khúc Cẩn, nhấp miệng trầm mặc một hồi mới mở miệng nói: “Tô Nghi Tu là bạn trai Tiểu Âm......”

“A.”

Khúc Cẩn cười lạnh một tiếng.

Mặc kệ là hắn hay là Tô Nghi Tu đều nhìn ra được cho dù đã biết Giang Tiểu Âm là cháu ngoại của mình, trong lòng Trương Sư Lễ còn ôm tình cảm nam nữ kia, chẳng qua hắn mãnh liệt phủ định còn tự nói cho chính mình đó là thân tình.

Hắn mới không có hứng thú đánh thức cái nam nhân chán ghét này.

Nghĩ như vậy, Khúc Cẩn cũng không muốn cùng Trương Sư Lễ tiếp tục ở chỗ này.

“Buông tay, tôi trở về văn phòng.”

“Nghi Tu...... Tao huyệt bị thao hỏng rồi...... A a...... Chậm một chút...... Quá sảng khoái......”

Tiếng rên rỉ cùng tiếng kêu sau cánh cửa càng lúc càng lớn, ai cũng nghe được Giang Tiểu Âm bị Tô Nghi Tu làm có bao nhiêu thoải mái. Trương Sư Lễ mặt đỏ sắp bốc cháy, hắn buông Khúc Cẩn, đang nhìn Khúc Cẩn xuống lầu, Trương Sư Lễ lập tức đi theo.

Nghe tiếng bước chân bên ngoài dần dần biến mất, Tô Nghi Tu cười cười lúc này mới ôm Giang Tiểu Âm đến phòng ngủ của hắn, ở trên giường đem nữ nhân làm đến thoải mái đến kêu không nổi.

“Nghi Tu......”

“Làm sao vậy?” Tô Nghi Tu ôm nữ nhân trong lòng, hôn hôn khóe miệng cô.

“Em tên hỗn đản này sao có thể bắn ở bên trong.”

Nam nhân bắn tinh xong, dương v*t nửa mềm còn cắm tại tiểu huyệt
cô, đem tinh dịch vừa rồi không kịp rút ra bắn ở bên trong toàn bộ chặn trong âm đ*o.

“Còn không phải bởi vì tao huyệt chị Tiểu Âm đến cao trào liền cắn dương v*t không buông.” Tô Nghi Tu ủy ủy khuất khuất mà giải thích, côn th*t lại ở trong thân thể Giang Tiểu Âm đâm hai cái, “Hơn nữa Tiểu Âm, chị vừa rồi rõ ràng đều nói bắn chị thật thoải mái.”

“Em không thể chỉ thoải mái một lúc, sau đó đối đãi với chị vô tình như vậy.”

“Lăn!”

Giang Tiểu Âm vô lực mắng Tô Nghi Tu một tiếng, sau đó dùng sức lực cuối cùng đập ngực hắn một chút.

“Chị muốn đi mua thuốc.” Cô giãy giụa suy nghĩ muốn từ trên giường bò dậy.

“Em đi mua.” Đem Giang Tiểu Âm ấn trên giường, Tô Nghi Tu không tha mà rút côn th*t từ tiểu huyệt cô ra, “Chị nghỉ ngơi cho tốt.”

“Lại mua một hộp áo mưa......”

Tô Nghi Tu mặc xong quần áo lại nghe thấy Giang Tiểu Âm câu gì đó, chỉ là thanh âm quá nhỏ hắn căn bản chưa nghe rõ.

“Ân?”

“Áo mưa!”

Câu trả lời mang theo cái gối đầu ném về phía mặt hắn, Tô Nghi Tu tiếp được gối đầu nhếch miệng nở nụ cười. Mua áo mưa ý tứ chính là về sau còn có thể tiếp tục, hắn cũng sắp vui vẻ đến chết.

“Em sẽ mua thêm mấy hộp.”

Sau đó là cái gối đầu thứ hai ném tới.

Tô Nghi Tu mang vẻ mặt đầy cảnh xuân, cười đến nhộn nhạo liền thấy Trương Sư Lễ ngồi ở hàng hiên, mặt lúc hồng lúc trắng, không cần đoán, Tô Nghi Tu liền biết hắn đang suy nghĩ gì.

“Cậu nhỏ.” Hắn cười gọi Trương Sư Lễ một tiếng.

Trương Sư Lễ đang thất thần bị Tô Nghi Tu gọi một tiếng sợ tới mức giật mình, hắn ngẩng đầu nhìn Tô Nghi Tu lắp bắp nói: “Cậu không phải..... Cùng Tiểu Âm......” Càng nói càng cảm thấy không đúng, Trương Sư Lễ lập tức xấu hổ ngậm miệng.

Tô Nghi Tu một chút cũng không kiêng kỵ để Trương Sư Lễ biết cái này, không bằng nói hắn rất vui lòng cho Trương Sư Lễ biết, sau đó thấy khó mà lui.

“Tôi đi mua thuốc.” Tô Nghi Tu giải thích nói, “Tiểu Âm hiện tại còn chưa muốn sinh bé con.”

“Bé.. bé con......”

“Đúng rồi, chờ thời điểm tôi cùng Tiểu Âm kết hôn, có thể mời cậu nhỏ đảm đương vị trí chủ hôn lễ không?”

“Không được!” Trương Sư Lễ cơ hồ theo phản xạ có điều kiện mà nói không được, nói xong lập tức ý thức được phản ứng này rất kỳ quái, hắn nhanh chóng giải thích nói, “Tiểu Âm cô ấy sẽ không nguyện ý......”

“Hiện tại cậu là thân nhân duy nhất của chị Tiểu Âm.”

Tô Nghi Tu sang sảng mà đối Trương Sư Lễ cười cười: “Chờ Tiểu Âm suy nghĩ thông suốt, chị ấy nhất định sẽ tiếp thu cậu.”

“Thân nhân......”

“Không được, tôi không thể lại chậm chạp, Tiểu Âm còn ở trên lầu chờ tôi đi mua thuốc đây.”

Hắn đối Trương Sư Lễ phất phất tay, thoạt nhìn thực sốt ruột mà chạy xuống dưới lầu, lúc chạy còn nhỏ giọng thì thầm: “Cũng không biết Tiểu Âm muốn mua áo mưa là muốn loại hình nào, mua sai rồi nếu giận mình thì làm sao bây giờ?”

————————

Cậu nhỏ: Các người ai cũng khi dễ tôi QAQ 

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện