Khoảnh khắc nhìn thấy gương mặt nam tử dưới tán cây hòe, biểu cảm của Bích Nhãn trở nên thật phức tạp.Nàng ta nhìn chằm chằm phía đó, bàn tay cầm đao ngày càng siết chặt như muốn bóp nát nó.Im lặng hồi lâu, Yến Hạ cho rằng mình chắc chắn không thoát được kiếp nạn này.
Nàng nhớ đến cha mẹ nuôi bọn họ, như người mất hồn ngã khuỵu xuống đất, chờ đợi thanh đao kia chém xuống.Nhưng qua một lúc, lưỡi đao của Bích Nhãn không hề chém xuống, nàng ta rất không cam lòng nhưng có vẻ đang sợ hãi thứ gì, nàng ta thu đao, quay người đi mất, bóng người nhanh chóng mất dạng ở cuối con đường.Người đứng trên đường kia không phát ra bất cứ tiếng động gì, Yến Hạ không cảm nhận được sự tồn tại của hắn, chỉ khi nghe tiếng Bích Nhãn rời đi nàng mới ngẩng đầu, thầm thấy khó hiểu trong lòng.Dù không biết có nguyên nhân gì nhưng hiện tại mọi chuyện đã kết thúc rồi.
Tuy nhiên trong lòng Yến Hạ không có chút vui mừng nào, nàng ngồi im tại chỗ, nhớ tới những lời cha mẹ nuôi đã nói trước đó, nghĩ tới những người biến mất trong biển lửa của phượng hoàng.
Nàng đột nhiên ý thức được sự cô độc và bất lực của bản thân.Nàng còn nhớ không lâu trước đây, Tiết Mạn có hỏi nàng tại sao không chịu rời khỏi tiểu trấn hẻo lánh này, đi ra ngoài xem xem.Lúc đó, nàng nghĩ nhà của nàng ở đây, người thân của nàng cũng ở đây, rời khỏi Nam Hà trấn nàng có thể đi đâu chứ.Nhưng bây giờ, bọn họ không còn nữa.Vậy nàng… có thể đi về đâu đây?Yến Hạ túm chặt tà áo, nỗi sợ hãi vô biên xâm chiếm tâm hồn nàng, nàng phát hiện mình không còn suy nghĩ được gì nữa.
Mỗi khi nghĩ đến tương lai, nghĩ đến chuyện phải đi đâu, hình bóng cha mẹ nuôi họ lại hiện lên trong đầu, không cách nào xóa tan.Trong lúc ấy, tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên từ phía sau, Yến Hạ quay đầu lại, ngoài đống phế tích, dưới những cánh hoa hòe tuôn rơi, nàng nhìn thấy một người đang chầm chậm bước tới."Yến Hạ cô nương." Giọng nói của Tô Khuynh vẫn dịu dàng và ôn hòa như bình thường, nhưng bên trong còn ẩn chứa chút do dự không dễ nhận ra.Vừa trải qua một trận đại biến, Yến Hạ mệt mỏi vô cùng, tiếng gọi ấy nhẹ nhàng chạm vào tất cả bi thương cùng cực của nàng, phút chốc vỡ òa.
Nàng ngơ ngẩn nhìn người đi tới, chưa đợi người đó lên tiếng nàng đã bổ nhào vào lòng hắn, bật khóc nức nở.Tô Khuynh đi đến trước mặt nàng, vốn định lấy khăn tay lau nước mắt cho nàng nhưng ai ngờ, chưa kịp rút khăn, tiểu cô nương này đã bổ nhào vào lòng hắn.Yến Hạ của hiện tại giống như một chú chim bị thương, nàng ôm chặt hắn như ôm lấy ngọn cỏ cuối cùng.
Hắn vừa bất lực vừa thương xót mỉm cười, trông thấy tấm gương gầy gò run rẩy vì khóc, hắn lưỡng lự giây lát rồi giơ tay ra vỗ lưng nàng, không lên tiếng. ·Chẳng biết Yến Hạ đã khóc bao lâu, đến khi sực tỉnh lại, Tô Khuynh đã đưa nàng về nhà mình.Không giống khung cảnh náo nhiệt ở nhà Yến Hạ khi trước,căn viện của Tô Khuynh rất yên tĩnh, trong viện trồng đầy hoa cỏ, toàn bộ đều được chăm sóc rất cẩn thận.
Dù hắn mới đến tiểu trấn này một khoảng thời gian nhưng dường như có ý muốn sống ở đây lâu dài.
Yến Hạ từng đến đây một lần nên cũng không lạ lắm nhưng không giống lần đó, lần này Yến Hạ chần chừ đứng bên ngoài, không dám theo Tô Khuynh vào trong.Tô Khuynh thấy Yến Hạ dừng bước thì ngoái đầu nhìn nàng.Yến Hạ bắt gặp tầm mắt của Tô Khuynh, thầm tự ti, cụp mắt nói nhỏ: "Ta… ta không thể đi vào…"Lúc trước nàng cứ nghĩ mình là tiểu nha đầu chốn sơn dã, không dám tiếp cận Tô Khuynh, đến hôm nay nàng mới biết thì ra không phải như thế.
Trải qua nhiều chuyện như vậy, nàng biết mình còn liên quan đến rất nhiều phiền phức.
Cha nhỏ có nói, dù người của Quỷ Môn không tìm tới nàng nữa nhưng Bích Nhãn vẫn còn, có lẽ về sau sẽ còn rất nhiều người tìm đến đây.
Nàng không muốn đem lại rắc rối cho Tô Khuynh.Tất nhiên là Tô Khuynh không nhìn ra nỗi lo của nàng, hắn mỉm cười, nói: "Cô cần phải nghỉ ngơi." Nói xong, hắn chỉ một gian phòng khác nói: "Cô yên tâm, ta ở đó, không làm phiền cô nghỉ ngơi đâu."Yến Hạ hiểu ngay ý của Tô Khuynh, nàng ngẩn ra một lúc, gò má bất giác đỏ lên.
Nàng vội vàng lắc đầu nói: "Không phải không phải! Ta không có ý đó…"Tô Khuynh không ngờ nàng sẽ có phản ứng như thế.
Hắn mở cửa phòng, quay đầu nhìn Yến Hạ.
Dù hắn không nói gì nhưng khi giao nhau với tầm mắt hắn, Yến Hạ lại nhất thời không thể nói cự tuyệt.Nàng quả thực rất mệt, xảy ra quá nhiều chuyện, nàng chưa chợp mắt được phút nào.
Bây giờ, thân thể đã mòn mỏi vô cùng, nay nghe Tô Khuynh nhắc tới nàng mới phát hiện có lẽ đến cả sức để bước ra khỏi căn viện này còn chẳng có.Nghỉ ngơi một chút cũng được, chỉ một ngày thôi chắc không mang tới quá nhiều phiền phức cho Tô Khuynh đâu.Nghĩ vậy, Yến Hạ do dự giây lát, cuối cùng gật đầu: "Vậy làm phiền Tô công tử rồi."Tô Khuynh cười gật đầu, nhìn Yến Hạ đi vào phòng rồi cũng quay người rẽ vào căn phòng bên cạnh. ·Quá nhiều chuyện kéo tới, Yến Hạ không kịp suy nghĩ chuyện của hắn, căn phòng này là của hắn, mọi thứ đặt trong phòng đều thuộc về người đó.
Yến Hạ cứ thế chìm vào giấc ngủ.Yến Hạ không rõ mình đã ngủ bao lâu, đến khi nàng mở mắt ra, đứng dậy đi mở cửa sổ mới phát hiện thì ra đã tối muộn rồi.
Trong viện thắp mấy ngọn đèn, ánh lửa nhấp nháy chiếu rọi những bông hoa lê đang nở trong vườn, cánh hoa trắng muốt hứng lấy ánh lửa.Vừa trải qua một trận chiến sinh tử, nay được nhìn ngắm cảnh đẹp này, Yến Hạ cảm thấy không được chân thực cho lắm.
Năm tháng bụi trần dường như cách cả một đời.Bỗng nhiên, tiếng đàn vang lên từ một hướng khác, Yến Hạ dõi theo tiếng đàn, nhìn thấy Tô Khuynh đang ngồi đánh đàn dưới tán cây đằng xa.Lúc trước, ngày nào Yến Hạ cũng đến tửu lâu nghe đàn, dù