Trans: Nhật Nguyệt Phong Hoa
➻➻➻
Trận pháp trong căn phòng này vẫn không khiến Yến Hạ tốn quá nhiều công sức, nàng còn chẳng triệu hoán Tứ Tượng Đồ ra đã nhẹ nhàng giải quyết xong trận pháp.
Cùng là người trong Ngũ đạo, cùng tinh thông môn đạo như nhau nhưng Nam Cung Huyền lại thấy hổ thẹn, hắn thấp giọng nói: "Chỉ mới mười năm ngắn ngủi mà tu vi trận thuật của tông chủ đã vượt xa những người khác rồi."
Người của Ngũ đạo vẫn luôn ghi nhớ khoảnh khắc Yến Hạ xuất hiện trước mặt bọn họ với tư cách là tông chủ Ngũ đạo. Bọn họ chờ đợi một tông chủ có thể thống lĩnh họ tìm lại tôn nghiêm vốn dĩ thuộc về Ngũ đạo ngày nào nhưng chẳng ngờ đó chỉ là một tiểu cô nương gầy yếu chừng mười mấy tuổi.
Lúc đó nếu nói bọn họ không thất vọng thì là giả, tuy nhiên thân phận tông chủ rất đáng tin cậy, huống chi còn Cung Gian bên cạnh phò tá, Yến Hạ bắt đầu xử lý sự vụ trong Ngũ đạo.
Nhưng mọi người không ngờ rằng nàng lại trưởng thành nhanh đến vậy.
Yến Hạ của hiện tại hoàn toàn có thể đảm đương chức vị tông chủ Ngũ đạo này.
Yến Hạ không có cảm nghĩ gì về những năm tháng qua của mình giống như Nam Cung Huyền, sau khi phá trận nàng quay đầu nói với Minh Khuynh đang ngồi trên giường: "Ma quân đại nhân, có thể đi rồi."
Minh Khuynh đã ngồi dậy từ lâu rồi, hắn liếc Yến Hạ một cái rồi đi ra khỏi phòng.
Chuyện bọn họ gặp phải tiếp sau đó cũng không nằm ngoài dự liệu, đúng như Yến Hạ đoán, mười hai căn phòng ở đây giống nhau mỗi phòng đều có trận pháp nhốt người ở bên trong.
Minh Khuynh ngậm miệng từ đầu tới cuối, cứ vào căn phòng nào là hắn sẽ tự tìm một chỗ thoải mái ngồi xuống, giao chuyện phá trận cho Yến Hạ và Nam Cung Huyền.
Yến Hạ đã quen với tính cách của Ma quân nên cũng không nói nhiều, chỉ tập trung sức lực và tinh thần phá giải trận pháp.
Thật may là Yến Hạ đã quen với cách bố trận ở đây cho nên những trận pháp sau đó không quá tốn sức của nàng.
Cứ thế bọn họ đi qua hết mười căn phòng, cuối cùng đến căn phòng thứ mười một.
Căn phòng này nhỏ hơn nhiều những căn trước đó, nó trông giống một nơi ở rất đỗi bình thường, bàn ghế đầy đủ, chỉ có một điểm đặc biệt là trên giá sách xung quanh bày rất nhiều sách. Yến Hạ và Nam Cung Huyền rút vài quyển ra xem thì phát hiện bên trên toàn là văn tự Ma tộc, hai người đọc không hiểu.
Giá sách rất lớn nhưng có một giá nằm gần góc tường hơi khác so với những giá sách khác. Yến Hạ thấy tò mò nên đi qua xem, thì ra phía sau giá sách đó có một ngăn bí mật, trong đó chắc chắn từng chứa thứ gì đó nhưng bây giờ không có gì cả, thứ đó đã bị ai lấy mất rồi.
Yến Hạ trầm ngâm giây lát rồi nhìn sang Minh Khuynh.
Sau khi tiến vào căn phòng này Minh Khuynh không kiếm chỗ thoải mái nghỉ ngơi như bình thường nữa, hắn đến bên cạnh Yến Hạ, nhìn vào ngăn bí mật trên tường.
Ánh mắt hắn vẫn hiện ra vẻ ngả ngớn và hờ hững, lúc nhìn thấy ngăn mật đó hắn cũng không ngạc nhiên mấy, xem ra… đã sớm biết trong đây có đồ và món đồ đó hiện tại không còn ở đây nữa.
Vào khoảnh khắc đó Yến Hạ dường như đoán ra được điều gì.
Minh Khuynh tới đây tìm một vật.
Ma Thành rộng lớn như vậy, không phải căn phòng nào cũng đều bố trí trận pháp, riêng trận pháp nơi này phía trong phía ngoài đều thể hiện rõ người bố trận tốn biết bao tâm sức, không phải là trận pháp đơn giản. Người bố trận đã dụng tâm như thế thì nơi này chắc chắn có thứ mà người đó muốn bảo vệ.
Chắc hẳn Minh Khuynh đến tìm thứ này.
Bây giờ thứ đó mất rồi nhưng Minh Khuynh cũng biết điều đó nên hắn không tỏ ra kinh ngạc.
Vậy thứ đó là cái gì?
Minh Khuynh không kinh ngạc vì hắn biết thứ đó đang ở đâu?
Yến Hạ thầm suy nghĩ rất nhiều chuyện nhưng vẻ mặt thì bình tĩnh, nàng thu hồi tầm mắt, tựa như vô ý hỏi: "Phá trận ở đây xong là lập tức đến căn phòng cuối cùng rồi đúng không?"
Nàng đang hỏi Nam Cung Huyền, lúc trước hắn thấy quen thuộc với thạch lâu này, ban đầu chỉ là ấn tượng mơ hồ, càng về sau thì hồi ức trong mộng của hắn càng trở nên rõ ràng, đến mức hắn còn có thể miêu tả căn phòng kế tiếp trông như thế nào.
Cho nên lúc này hỏi Nam Cung Huyền sẽ nhanh hơn.
Nam Cung Huyền gật đầu, theo như thứ tự bọn họ đi thì đúng là chỉ còn căn phòng cuối cùng.
Yến Hạ nhìn cánh cửa duy nhất trong phòng, hỏi: "Trong phòng đó có gì?"
Lần này Nam Cung Huyền không trả lời chính xác câu hỏi của Yến Hạ, hắn lắc lắc đầu cười