Ve Sầu Mùa Hạ

Chương 2


trước sau

4.

Lên xe taxi, tôi bật điện thoại lên xem hot search mới.

Kể từ lúc Giang Châu về nước anh vẫn luôn trở thành chủ đề nóng được nhiều người tìm kiếm. Hai ngày trước là trong một buổi tiệc tối, hai ca sĩ nổi tiếng một nam một nữ vốn không ưa nhau, vì muốn giành vị trí ngồi bên cạnh Giang Châu nên nhân cơ hội này trút giận. Hôm qua là một đạo diễn nổi tiếng người nước ngoài thân mật nhắc đến tên anh, bảo anh trở lại làm nhạc cho bộ phim mới của ông ấy.

Còn hôm nay.

Tôi ngẩn người, hôm nay Giang Châu đăng bài viết mới.

Tài khoản của anh chưa từng đăng bất cứ thứ gì, hôm nay lại cập nhật trạng thái, anh chụp một góc của bản nhạc đăng lên với dòng chữ...

"Bài hát viết cho cô ấy."

Giang Châu chưa bao giờ sáng tác hai bài cùng một lúc, cho dù tôi có gặp được Giang Châu thì anh cũng sẽ không đồng ý với tôi.

Kết cục của tôi đã định từ lâu rồi.

Bên cạnh tên anh chính là tên của đàn em Hứa Đại cùng công ty.

Cô ta like Weibo của Giang Châu, sau đó lập tức đăng bài mới: "Rất mong được hợp tác cùng anh." Bài viết chỉ được đăng vài phút trước khi Hứa Đại vào phòng họp.

#Chuyện cũ của họ# đã trở thành hot search trên Weibo, cư dân mạng đánh hơi được manh mối, Giang Châu và Hứa Đại đều là sinh viên của một học viện âm nhạc nổi tiếng nước ngoài nên rất khó để đảm đảm hai người không quen biết gì nhau.

"Băng qua ngàn dặm, trở về viết nhạc cho em, đây là câu chuyện tình trong sáng gì thế này."

"Con gái ngoan Hứa Đại của chúng tôi rất xứng đáng!"

"Ca sĩ cùng với nhạc sĩ là CP mà tôi thích nhất."

Độ thảo luận của Hứa Đại vừa nổi lên, quả nhiên tôi lại nhận được rất nhiều tin nhắn với lời lẽ ác độc.

"Chu Miên, cô xứng đáng bị hủy giọng, bắt nạt hậu bối thì nên đi chết đi."

"Tại sao cô vẫn chưa về vườn nữa, lần sau cẩn thận kẻo bị câm đấy."

Không ít ảnh đại diện tôi nhìn thấy quen, đều là fans trước đây thoát fans rồi quay trở lại dẫm tôi.

Cửa sổ mở toang, quang cảnh bên ngoài lướt qua như bay, cơn gió mạnh như bóp chặt cổ tôi, giọt nước mắt rơi xuống.

Căn bản không thở nổi.

Sợi dây trong lòng cuối cùng cũng đứt.

Có lẽ tôi, thật sự xong rồi.

5.

Tôi trở lại chung cư, kéo rèm lại, tắt máy rồi chìm vào giấc ngủ.

Đã lâu rồi tôi không có một giấc ngủ ngon, nhưng lần này lại ngủ rất sâu.

Lúc tôi tỉnh lại thì trời đã đen ngòm. Tôi mở máy lên, một loạt tin
nhắn nổ ra, tôi hết thời nên lâu rồi chưa được nhiều người hỏi thăm như vậy. Rất nhiều cuộc gọi nhỡ, tôi đang định xem có chuyện gì thì nhận được điện thoại từ người đại diện.

Giọng anh ấy cố nén sự ngạc nhiên:

"Chu Miên, cô có quan hệ gì với Giang Châu vậy?"

Tôi không hiểu, chúng tôi có quan hệ gì được chứ.

Quan hệ yêu thầm anh rồi bị từ chối thôi.

Tin tức mới hiện lên, đó là tin có email gửi đến. Tôi bấm vào xem, bên trong là một bản nhạc.

Phần tái bút ghi là: "Ca khúc viết cho em."

Người gửi, Giang Châu.

Tôi ngẩn ngơ.

Tôi nhìn lại phần tên người gửi mấy lần, đúng là Giang Châu rồi.

Giọng của người đại diện vẫn vang lên không ngừng: "Giang Châu nói có thể hợp tác với công ty chúng ta, nhưng sẽ chỉ viết nhạc cho cô thôi. Cậu ta nói muốn hợp tác với tác giả của 《Ve sầu mùa hạ》. Nhưng công ty lại hiểu nhầm gọi Hứa Đại đến. Có ông chủ nào đó nói sẽ ra giá thêm để nhường cơ hội cho Hứa Đại, Giang Châu đen mặt ngay lập tức. Chuyện này truyền đi khắp giới rồi."

《Ve sầu mùa hạ》chính là bài hát Hứa Đại đạo của tôi.

Nhưng thật ra tôi không nghe rõ người đại diện nói gì nữa.

Tôi nhìn vào bản nhạc kia, chỉ thoáng liếc qua, đống tro tàn trong lòng đã nổi lửa.

Đó là ca khúc hoàn hảo nhất với tôi, hoàn toàn không có nốt cao, phù hợp với tôi hơn tất cả những bài tôi từng hát.

Bàn tay của tôi run rẩy.

Có cuộc gọi đến.

Không biết tôi lấy đâu ra linh cảm mà cúp máy của người đại diện đang càm ràm, nhận cuộc gọi từ số lạ kia.

Trong loa có tiếng gió đêm cùng tiếng hít thở gấp gáp, giọng nói Giang Châu gần trong gang tấc.

Anh nói: "Chào, Chu Miên."

"Tôi trở về viết nhạc cho em đây."

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện