Hắn cười khúc khích như một tên biến thái nhìn thẳng vào đôi mắt của cô mà nói: “Cô hãy biết điều mà ngoan ngoãn sống căn nhà này đi.
Bắt đầu từ hôm nay sẽ là những ngày địa ngục của cô đấy.”
Nói xong, hắn mạnh tay đẩy ngã cô xuống giường rồi rời khỏi phòng của cô vô cùng sảng khoái.
Bây giờ, trong phòng chỉ còn lại mỗi một mình Ngân Xuyến.
Căn phòng thì bị Hạ Bán Tử bày bừa, rải rác xung quanh là những mảnh sành sắc nhọn.
Cảnh cửa phòng thì mở rộng thênh thang, thuận lợi cho Bạc Huyền Sâm tiến vào trong.
Nghe thấy tiếng bước chân Ngân Xuyến giật mình bật dậy, hai người vô tình chạm mắt nhau.
Ánh mắt của Ngân Xuyến lúc nhìn cậu chỉ tràn đầy sự thất vọng và căm ghét về phía cậu.
Cô cười một cách chua chát mà hỏi cậu:
“Hài lòng rồi chứ? Cậu đã hài lòng với kết quả này chưa?”
Bạc Huyền Sâm rơi vào trầm lặng.
Khuôn mặt cậu tối sầm lại, hai tay nắm chặt gồng lên dãy gân tím trên da cậu.
Giọng nói trầm lặng của cậu vang lên:
“Xin lỗi, tôi không nên tiếp xúc quá thân mật với phu nhân để rồi bị thiếu gia hiểu nhầm.
Tôi sẽ đi giải thích với ngài ấy ngay.”
Cậu quay lưng định rời đi thì bị cô lớn tiếng ngăn lại: “Không cần, mọi chuyện kết thúc rồi, cậu không cần phải đi làm gì cho phí sức.”
Bạc Huyền Sâm tiến gần về phía cô, các mảnh sành bị cậu gạt sang một bên một cách nhanh gọn.
Chỉ thấy cậu quỳ xuống nắm chặt lấy bàn tay đang rỉ máu của cô.
“Người bị thương nhiều quá, tôi sẽ xử lý vết thương giúp phu nhân.”
Ngân Xuyến dứt khoát gạt tay cậu sang một bên.
Ánh mắt của cô sắc lạnh nhìn cậu như một kẻ thù thực thụ, “Đừng có động vào tôi, không phải tôi đã nói với cậu rồi sao? Chẳng lẽ chỉ vài chữ ngắn củn như thế mà cậu đã quên nhanh đến vậy?”
Bạc Huyền Sâm biết rằng lúc này trong lòng cô chỉ có lòng thù hận đối với cậu.
Bạc Huyền Sâm lẳng lặng đứng dậy, cúi đầu nhận lỗi với cô:
“Tôi vẫn nhớ rất rõ, xin lỗi vì đã khiến phu nhân phải chịu những đòn đánh và lời sỉ nhục của Hạ Bán Tử.”
Ngân Xuyến ngẩng đầu lên, đầu tóc rối bời, cười một cách đau khổ, “Nhưng mà cũng nhờ cậu tôi mới biết được từ trước đến nay, những điều mà tôi cố gắng làm đều là vô nghĩa.
Nhờ cậu mà tôi mới biết được Hạ Bán Tử đã cắm sừng tôi một cách trắng trợn trong suốt thời gian qua.
Tôi lại phải cảm ơn cậu đấy.”
Từ cách nhìn đến từng lời nói của cô khiến cho trái tim của cậu đau như cắt.
Trong lòng cậu rất đau, giống như đang bị người khác đâm vào nhiều nhát dao vậy.
Điều cậu hối hận nhất lúc này chính là đã để lọt lưới tên gián điệp mà Đồng Khả đã cài ngay trong chính căn nhà này.
Từng bức ảnh, đến cả ánh sáng sắc nét đều rất chỉnh chu và rõ ràng, cậu chắc chắn người gửi đã chụp những tấm ảnh này chính là hầu nữ trưởng ở trong nhà, và một tên chuyên bám đuôi Ngân Xuyến mỗi ngày mà