Tí tách.
Một giọt nước rơi từ khe đá trong hang động xuống chóp mũi của Mặc Tức.
“…”
Hàng mi run nhè nhẹ, Mặc Tức chậm rãi mở mắt ra.
Ánh mắt của hắn hơi rời rạc, thậm chí không rõ đêm nay là đêm nào.
Lúc thì hắn nhìn thấy đủ mọi cảnh tượng trong tháp Dơi chớp động trước mắt, lúc lại trông thấy bóng lưng côi cút của Cố Mang bước đi xa dần dưới ánh hoàng hôn.
Trái tim nằm dưới máu thịt đau đớn nảy lên.
Mà trước lúc này, nó gần như đã bị giày vò đến mức sắp ngừng đập.
Mặc Tức lấy hơi chốc lát, chờ khi tầm nhìn không còn mơ hồ như thế nữa, hắn mới xoay cần cổ cứng còng nhìn trái nhìn phải —— Hắn đang nằm trong một hang núi, hang núi này không tính là sâu, có thể thấy được màn đêm bên ngoài.
Một đống củi lửa đang cháy hừng hực, có ba người ngồi bên cạnh đống lửa, lần lượt là Cố Mang, Giang Dạ Tuyết và Mộ Dung Sở Y.
Nhạc Thần Tình nằm cách hắn không xa, trên người phủ áo khoác của Giang Dạ Tuyết.
Đầu đau như búa bổ, Mặc Tức khổ sở nhắm mắt lại.
Ký ức trước lúc hôn mê như tia lửa ánh chớp, lóe từng hồi trong đầu.
Đủ mọi quá khứ trong gương Thời Gian, Cố Mang vác đầu của Lục Triển Tinh đi xa dần, làn điệu “Hoa sen rụng” của lão ăn mày vang da diết —— Ta cũng một thời áo gấm với ngựa tráng xe cao, chỉ huy vạn người rong ruổi trước núi đồi.
Cất tiếng vang vọng quỷ ma kinh, dân chúng nghênh đón như thần linh.
Nay huy hoàng mất nào ai tiếc, bạn bè ly tán chó săn xơi…
Và sau khi bọn họ rời khỏi gương, Cố Mang đứng giữa mưa máu gió tanh, gương mặt trong trẻo mà lạnh lùng.
Mặc Tức bật người dậy, tiếng động lọt vào tai ba người đang ngồi trò chuyện quanh đống lửa.
Cố Mang là người đầu tiên phát hiện, y quay đầu lại, chạm phải tầm mắt của Mặc Tức.
Cố Mang: “…”
Mặc Tức: “…”
Nhưng câu đầu tiên của Cố Mang không phải là nói với Mặc Tức, y nhìn Mặc Tức giây lát, sau đó nói với Giang Dạ Tuyết và Mộ Dung Sở Y:
“Đệ ấy tỉnh rồi.”
Hai người còn lại lập tức nhìn về phía hắn, Giang Dạ Tuyết đẩy xe lăn gỗ đến bên người Mặc Tức: “Hi Hòa quân, huynh sao rồi? Có còn khó chịu chỗ nào không?”
Mặc Tức không trả lời, nhịp tim đập thình thịch, vẫn nhìn Cố Mang đang ngồi bên đống lửa.
Sau khi lấy lại tinh thần, Mặc Tức vẫn cảm thấy kinh ngạc, ngỡ ngàng và bất ngờ trước việc Cố Mang đột nhiên hồi phục —— Thậm chí hắn còn cho rằng đây là một giấc mộng.
Chỉ là khi mở mắt ra lại, vẫn là hang núi này, vẫn là những người này.
Là thật.
Không ngờ trong lúc đưa Cố Mang về quá khứ, gương Thời Gian đã đồng thời kích thích đầu óc của Cố Mang, thật sự giúp Cố Mang có được tâm trí của ngày trước!
“Huynh…” Bờ môi khô khốc của Mặc Tức mấp máy, giọng nói khàn đến lạ.
Cố Mang liếc Mặc Tức một cái, mắt xanh hờ hững xoay đi chỗ khác, vẻ mặt giống hệt chàng trai tám năm trước trong gương Thời Gian, lạnh lẽo như kết một lớp sương mỏng.
Thấy Cố Mang không đáp, sợ Mặc Tức xấu hổ, Giang Dạ Tuyết bèn nói: “Cố Mang không sao cả.
Mặt khác… lúc huynh hôn mê, huynh ấy đã kể cho chúng ta nghe chuyện khôi phục ký ức, huynh không cần lo lắng.”
Mặc Tức nhìn Cố Mang không nói không rằng ngồi bên đống lửa, tư thái của Cố Mang rất thảnh thơi, một chân gập lên, một chân cuộn lại, khuỷu tay gác trên đầu gối, thậm chí cả cổ áo cũng phanh ra một chút, rặt vẻ binh sĩ lưu manh của năm đó.
Tính ra từ khi vào gương Thời Gian, Mặc Tức đã nhận vô vàn cú sốc, mà cú cuối cùng hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của hắn.
Ngay khi biết được Cố Mang khôi phục ký ức, Mặc Tức từng có một thoáng buồn khổ và mừng rỡ ngắn ngủi.
Mừng rỡ là vì cuối cùng quá khứ của bọn họ lại được đôi bên cùng giữ, nhưng cảm giác đó chỉ được giây lát mà thôi.
Giờ đây nhìn Cố Mang, nhịp đập dồn dập trong lồng ngực của hắn lại từ từ lạnh đi.
Dần dà, cảm xúc này đã bị hoang mang, âu lo, bối rối và mờ mịt nghiền nát.
Trong phút chốc đó, dường như hắn đã nghĩ ngợi rất nhiều, lại như đã bị tra tấn đến mình đầy thương tích mất hết sạch cảm giác, đầu óc mù mờ một lúc lâu, ý nghĩ cuối cùng dừng ở việc —— Cố Mang đã khôi phục ký ức lạnh lùng như băng đá, lại càng khác xa Cố sư huynh trong ấn tượng của hắn.
Rõ ràng y là người đầu tiên phát hiện Mặc Tức tỉnh dậy, nhưng lại không đứng lên mà chỉ mặc cho Mộ Dung Sở Y và Giang Dạ Tuyết xử lý, còn mình lại quay mặt đi, nhâm nhi một chén trà nóng như chưa có gì xảy ra.
Mặc Tức nhìn sườn mặt của y, cảm giác trĩu nặng trong lòng ngày càng sâu.
Thấy hắn cứ im thin thít, chỉ lo mải mê nhìn Cố Mang, Giang Dạ Tuyết sốt sắng hỏi: “Hi Hòa quân, huynh ổn chứ?”
Mặc Tức ngừng một lát rồi dời mắt khỏi người Cố Mang, cố giữ bình tĩnh nói: “… Ổn.”
Qua một lát, vì không muốn Giang Dạ Tuyết nhìn ra thêm điều gì, hắn bèn đổi đề tài, hỏi: “… Chúng ta… ở đâu vậy?”
“Còn ở trên đảo Dơi.” Giang Dạ Tuyết đáp: “Sự việc gây náo động quá lớn, Vụ Yến đã phong tỏa cả hòn đảo, mà chúng ta bị tổn hao nghiêm trọng, tạm thời không ra được.”
“Ai cơ?”
“Là Nữ Dơi Vương của đảo Dơi.
Ả tên Vụ Yến.”
Mặc Tức uể oải nói: “… Rõ ràng là một con dơi, sao lại xưng mình là yến (chim yến)?”
“Đúng vậy, tên kỳ lạ thế đấy.” Giang Dạ Tuyết nói: “Lúc chúng ta vào tháp, Vụ Yến đang ở dưới địa cung bế quan tu luyện đến bước ngoặt mấu chốt, thế nên động tĩnh lớn như vậy, ả cũng không xuất hiện.
Sau đó huynh hủy diệt bộ tộc trong cả tòa tháp của ả, Sở Y…” Thốt ra tên này xong mới phát hiện không đúng, bèn sửa lời: “Tiểu cữu lại cứu Thần Tình ra khỏi mật lao của ả.
Sau khi huynh ngất xỉu, đúng lúc ả kết thúc đợt tu luyện, phá cửa xông ra truy đuổi —— Cũng may còn Cố Mang.”
Nói đến đây, Giang Dạ Tuyết đưa mắt nhìn Cố Mang.
Cố Mang đối xử với người khác cũng xem như khách sáo, vậy mà vẫn còn nhếch miệng cười được với Giang Dạ Tuyết như thuở chưa làm phản.
Giang Dạ Tuyết không biết nên đáp lại thế nào, chỉ đành xoay mặt trở về, nói: “Cũng nhờ Cố Mang có thể tự đảm đương một phía, chúng ta mới thuận lợi chạy thoát và tìm được hang núi này.
Nhưng Vụ Yến đã giận sôi máu rồi, hiện giờ cả đảo Dơi đều phủ kín chú Khiếu Khiếu, chỉ cần sơ sẩy một chút sẽ bị ả tìm được tung tích.
Ta đã bày bùa chú ẩn nấp ở đây, tạm thời có thể tránh được một lát, huynh không cần lo lắng.”
Mặc Tức nâng tay ấn huyệt Thái Dương nảy thình thịch của mình, lấy hơi chốc lát rồi quay đầu nhìn Nhạc Thần Tình còn cuộn mình trong góc ngủ say sưa.
Chỉ mới hơn mười ngày không gặp, Nhạc Thần Tình đã gầy hẳn một vòng, quai hàm vốn dĩ hơi căng tròn lõm xuống, gò má trông hốc hác thấy rõ.
Mặc Tức hỏi: “Cậu ta sao rồi?”
Giang Dạ Tuyết đang định trả lời, chợt nghe Cố Mang nói: “Hai người có lời gì thì qua đây nói đi, có thể sưởi ấm và ăn chút gì đó.”
Rõ ràng trong lòng trải vạn vết sẹo, chi chít vết chai, vậy mà vẫn thấy rung động bởi câu nói thoáng chút dịu dàng này.
Mặc Tức giương mắt nhìn Cố Mang, vừa định thấp giọng nói cảm ơn, nhưng lời còn chưa ra khỏi miệng, chợt nghe Cố Mang thong thả nói một câu: “Hay là Hi Hòa quân đã yếu đến mức đi không nổi, cần ta tới cõng?”
Câu cảm ơn lập tức nghẹn trong cổ họng, nghẹn đến nỗi ngay cả hít thở cũng trở nên khó khăn.
Lẽ ra hắn nghĩ rằng sau khi bọn họ rời khỏi gương Thời Gian, quan hệ có thể hòa hoãn hơn một chút.
Chí ít hắn muốn hòa hoãn với Cố Mang, hắn muốn nghiêm túc xin lỗi vì sai lầm năm đó, muốn hỏi Cố Mang về chân tướng năm đó.
Nhưng Cố Mang lại không nghĩ như vậy, địch ý trong lời nói của Cố Mang vẫn giống hệt phản thần nguyện trung thành nước Liệu năm xưa.
Rặt vẻ chết không hối cải.
Mặc Tức gọi khẽ: “Cố Mang…”
“Hả?” Cố Mang cười nhạt: “Muốn ta cõng thật à?”
“…” Ánh mắt của Mặc Tức từ từ tối dần, hệt như ngọn nến bị giày xéo quá lâu cuối cùng cũng phải tắt —— Cố Mang dập tắt tia sáng cuối cùng trong mắt hắn.
Thái độ mà Cố Mang thể hiện sau khi hồi phục, cứ như đang nhăn nhở nói rằng: Mặc Tức à, đệ xem hai ta đã vậy rồi, còn gì để nói nữa?
Bất luận chân tướng ra sao hay quá khứ thế nào, đối địch đi, chúng ta không có lựa chọn khác.
Mặc Tức cắn răng đứng dậy, dẫu cho hao tổn nghiêm trọng, hắn vẫn ráng chống đi đến bên đống lửa.
Hắn nhìn Cố Mang chăm chú, dường như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn xoay mặt đi.
Mặc Tức im lặng ngồi cạnh Mộ Dung Sở Y, cách chỗ của Cố Mang khá xa.
Tất nhiên Cố Mang cũng chú ý đến vị trí mà hắn chọn, nhưng chỉ cười cười chứ không nói, tự lo quay thịt trên đống lửa.
Xung quanh yên tĩnh đến ngột ngạt, Mặc Tức im lặng một lát rồi quay đầu hỏi Mộ Dung Sở Y: “Nhạc Thần Tình sao rồi?”
Sắc mặt của Mộ Dung Sở Y thoạt nhìn rất tệ, hắn rũ mắt nói ngắn gọn: “Ta đã áp chế vết thương giúp nó rồi, tạm thời không nguy hiểm tính mạng.
Nhưng nó trúng cổ trùng của Dơi Vương, ta giải không được.”
Mặc Tức sửng sốt, trước đó theo lời Sơn Cao nói, Nhạc Thần Tình bị nhốt trong phòng tối, cả người quấn đầy dây mây hút máu, nhưng Sơn Cao không tiết lộ Nhạc Thần Tình còn trúng cổ trùng.
“Cổ gì?”
“Chưa thấy bao giờ, là một loại cổ độc mà đại lục tu chân không hề ghi lại.
Ta tra hỏi hai con dơi tinh cấp cao canh giữ phòng tối, nhưng chúng nó cũng không biết quá nhiều.
Chỉ nói rằng…”
Nói đến đây, Mộ Dung Sở Y đột nhiên khựng lại, nhăn mày kiếm tỏ vẻ ghê tởm, sau đó cúi đầu ho khù khụ.
Giang Dạ Tuyết đưa cho hắn một chén trà nóng: “Tiểu cữu, uống chút đi.”
Mộ Dung Sở Y sầm mặt, thẳng tay đẩy Giang Dạ Tuyết ra, nước trà hất đầy tay áo của Giang Dạ Tuyết.
Giang Dạ Tuyết: “…”
Mộ Dung Sở Y lấy hơi một lát, vì ho khan mà hơi thở có phần dồn dập, cuối cùng mới nói: “Bọn chúng chỉ nói rằng, cổ trùng này có thể biến thi thể đã bị hút cạn máu thành xác sống.
Tướng mạo, giọng nói, ký ức, thậm chí cả tình cảm của người đó đều có thể nặn lại.”
Cố Mang nhàn rỗi không có gì làm nên biến ma võ ra ngắm nghía, sau đó xem lưỡi lê như kìm vói vào trong đống lửa,