Cơm rang trứng đã làm xong, Diệp Tình tay bưng đĩa cơm hương thơm tỏa ra bốn phía đi ra ngoài.Nhiếp Nhã Phàm vẫn ở trong phòng bếp làm những món khác.Cô vừa ra ngoài, bốn thanh niên đang nói chuyện không ngừng lập tức im lặng, nhao nhao nhìn về phía cô.Tiết Khải hít hà hương thơm nói : “ Tôi dựa vào, thật thơm , làm cho tôi đói đến cồn cào rồi”Dịch Ngạo Xuyên cười mắng : “ đi chết đi, đây là cơm của ông đây.”Diệp Tình da mặt mỏng, có chút ngượng ngùng, bưng đĩa cơm nóng hầm hầm không biết đặt ở chỗ nào.
Cô nhìn quanh bốn phía đều không thấy bàn ăn cơm đâu, chỉ nhìn thấy bàn mạt trượt và bàn bi-a.Cô chỉ có thể hỏi: “ tôi đặt ở đâu ?”Dịch Ngạo Xuyên đứng dậy đi đến bên bàn mạt trượt ngồi xuống, ngón trỏ nhẹ gõ hai cái vào mặt bàn xanh, hướng cô cười :“Chính là cái này, đến đây, đây chính là bàn ăn cơm.”Dịch Ngạo Xuyên sớm đã đem bàn cơm đổi thành bàn mạt trượt rồi.Diệp Tình ngoan ngoãn đi qua đem đĩa cơm trong tay đặt trước mặt anh ta.
Cô còn cảm thấy người này thật kỳ quái, làm gì có ai đem bàn mạt trượt trở thành bàn ăn cơm a.Ánh đèn có chút mờ mờ, Dịch Ngạo Xuyên ngửa khuôn mặt góc cạnh phân minh nhìn cô cong môi cười, cười có chút vô lại :“ Cảm ơn học sinh ngoan, đã tốt bụng như vậy làm cơn rang trứng cho ông đây ăn.”Diệp Tình thở phì phì, quai hàm trên góc mặt phình lên, nặng nề “ Ô” một tiếng.Có chút nén giận, nghẹn khuất.Cô cảm thấy con người này thật là không cần mặt mũi, cái gì mà tốt bụng làm cơm rang trứng cho anh ta ăn, rõ ràng chính là bị cưỡng ép a.
Còn nụ cười xem kịch trên mặt anh ta nữa, Diệp Tình thực sự càng nhìn càng tức giận, quay người muốn đi.
Cơm rang trứng đã làm xong, cô nghĩ mình có thể về nhà được rồi.Kết quả vừa mới quay người liền truyền đến âm thanh trầm thấp của Dịch Ngạo Xuyên :“ Cô thử đi xem? Quay lại cho ông đây.”Diệp Tình bất đắc dĩ, chỉ có thể quay lại bị ép nhìn bản mặt cười xấu xa đó.Cô ủy khuất nhỏ giọng lầu bầu: “ Cơm rang trứng của anh tôi đã làm xong rồi”Thanh âm mềm nhũn ngọt ngào trong trẻo, giống như cơn gió nhỏ ôn hòa ngày xuân, lại mang theo chút ấm ức, nghẹn khuất, thật quá đáng yêu rồi.Dịch Ngạo Xuyên tim cũng tan chảy một nửa, cười có chút cưng chiều :“ Ông đây chính là mời cô về nhà ăn cơm, cô còn chưa ăn cơm đã muốn đi ?”Anh ta chỉ vào phòng bếp : “ Đi vào lấy bát đũa ra đây”Diệp Tình nào dám làm trái lời ác bá này, dưới ánh mắt xem kịp của ba người còn lại ngoan ngoãn đi vào phòng bếp