Đương nhiên là Vĩnh không thể để Thuỵ Nhiên về nhà mình, anh sẽ chết trong sự ngỡ ngàng lẫn giận dữ của cô ấy khi biết Thạch Thảo là em gái anh.
Anh càng không thể đưa Thuỵ Nhiên về nhà của chính cô, chỉ có kẻ điên mới làm như vậy.
Vĩnh đã chọn hành động theo tính toán hợp lý của bản thân, ấy chính là đưa Thuỵ Nhiên đến khách sạn!
Khách sạn ấy nằm trên phố Cổ, cách xa khu vực mà anh sinh sống và Thạch Thảo làm việc, như vậy họ sẽ ít có cơ hội gặp nhau hơn.
Tuy nói là khách sạn, nhưng nếu đem ra so với tiêu chuẩn của một khách sạn đã được đo ni đóng giày cho ngành F&B, thì nó chỉ đáng là một cái nhà nghỉ hạng sang.
Tuy Vĩnh cố tỏ ra mình không vướng bận gì, nhưng Thuỵ Nhiên vẫn nhìn ra được sự lúng túng trong cách tung hứng chìa khoá của anh, hay những lời nói đùa rất vô nghĩa mà anh nói ra trong lúc đợi thang máy.
Điều đó làm cô muốn trêu chọc anh.
"Đêm nay chúng ta sẽ ngủ chung một giường ư?"
Vĩnh húng hắng: "Sao cô lại hỏi thế?"
"Thì anh thuê có một phòng mà." Thuỵ Nhiên chỉ tay vào chùm chìa khoá mà Vĩnh đang cố lắc lư để che đi những bối rối của mình.
Vĩnh bật cười ha ha như một tên ngốc, chính anh cũng không hiểu tại sao mình lại dõng dạc tuyên bố lấy một phòng trong khi họ đi hai người.
Cứ như thể họ đã vào khách sạn với nhau rất nhiều lần vậy.
"Thì đêm tôi sẽ về nhà mà."
Thuỵ Nhiên à lên: "Ra là đêm mới về.
Thế trước đó chúng ta sẽ làm gì?"
TING!!
May quá! Vĩnh thở phào nhẹ nhõm khi cửa thang máy mở ra.
Nó đã cứu anh một bàn thua trông thấy.
"Đến tầng của ta rồi, xem nào, ba linh tư à...Đây rồi!"
Thuỵ Nhiên khoanh tay lại quan sát từng cử chỉ thừa thãi mà Vĩnh đang làm.
Ai mà ngờ được tay vệ sĩ lạnh lùng của cô, tay vệ sĩ luôn tỏ ra không quan tâm đ ến cô, tay vệ sĩ sẵn sàng phũ phàng với cô sau khi biết cô sống lại...giờ đây đang đưa cô vào nhà nghỉ.
Và có vẻ như là anh ta thích cô.
Thuỵ Nhiên không phải kẻ ngốc, tuổi thật của cô đã hai mươi lăm rồi, cô có những nhận định rất rõ ràng về tình cảm của người khác.
Tuy rằng cô chưa thực sự yêu ai, nhưng cô có thể nhìn ra được ai có tình cảm với mình.
Ví dụ như tên ngốc đang cố gắng mở khoá một cách lâu la kia chẳng hạn.
Vừa bước vào, hành động đầu tiên của Thuỵ Nhiên là giật lấy cảnh cửa và đóng rầm nó lại.
Sau đó cô đẩy Vĩnh vào tường, ép sát thân mình vào người anh.
Ngọc không cao cho lắm, nên khi đối diện với Vĩnh Thuỵ Nhiên phải cố kiễng chân mới tới gần với môi của anh.
Đôi mắt của cô như phủ một lớp sương mỏng, dù ở trong thân thể nào thì cô cũng sẽ có ánh mắt này.
Cô đã quá quen với việc tỏ ra quyến rũ trước một người đàn ông nào đó rồi.
"Anh còn chưa trả lời câu hỏi của tôi.
Chúng ta sẽ làm gì cho đến khi anh về?"
Vĩnh cố tựa lưng vào tường để né tránh đôi môi của Thuỵ Nhiên đang không ngừng dướn đến.
Tim anh đập mạnh đến mức anh không còn biết là do sợ hãi hay là hồi hộp.
Nhưng là gì thì lúc này, thời khắc này, anh cảm giác mình không còn là chính mình nữa.
Anh như một đứa trẻ với linh hồn yếu đuối, dễ dàng bị dụ khị, dễ dàng bị mua chuộc, dễ dàng bị thôi miên.
"Nếu cô hôn tôi, đó sẽ là một sai lầm đấy."
Thuỵ Nhiên im lặng.
"Tôi sẽ về trước khi đêm tới."
Không nhịn được nữa, cuối cùng Thuỵ Nhiên phải rời khỏi anh và bật cười.
Cô gập người xuống cười sảng khoái, tựa như vừa dẫn được bóng vào lưới của đối thủ.
"Tôi còn tưởng anh hết sợ điều đó rồi.
Anh không biết ánh mắt lúc đó của anh buồn cười thế nào đâu."
Vĩnh nghệt mặt ra, anh cố tưởng tượng mình lúc ngu ngốc thì sẽ thế nào.
Rồi đột nhiên anh có chút tức giận.
Không nói không rằng, Vĩnh đi nhanh về tủ quần áo và quăng mạnh ba lô của cô ta vào đó.
Anh không thương tiếc gì chúng đâu vì từ trước đến giờ chính cô cũng không quý trọng bất cứ điều gì cả.
Vĩnh đóng sầm cửa tủ lại, quay ra nhìn Thuỵ Nhiên đã nửa nằm nửa ngồi trên giường từ lúc nào.
Anh nhắm hờ mắt, cố không phun ra một tiếng chửi.
Nhưng đổi lại, anh cho rằng mình không thể để cô ta lấn lướt như thế được: "Nghe này nhóc, tuy tôi không hôn được nhưng tôi có thể làm nhiều chuyện khác đấy.
Và cô không biết những chuyện đó sẽ nguy hiểm với một người được cho là mới mười bảy tuổi như cô đâu."
Thuỵ Nhiên tỏ vẻ ngây thơ: "Chuyện gì mới được kia chứ?"
Vĩnh từ từ tiến tới, lên giường.
Anh không cởi giày mà di chuyển bằng đầu