Tác giả nói suy nghĩ của mình:
Ngồi trước bàn học, nhìn chằm chằm màn hình máy tính cho tới trưa, nhìn con trỏ trong word, ở khoảng trống dừng lại nhấp nháy.
Trước kia từng có ý tưởng đem chuyện xưa của tôi và Vũ viết ra.
Luôn chần chừ bởi năng lực biểu đạt của tôi quá tệ, không đúng, phải là tệ không gì sánh bằng, liệu có thể đem tình yêu của chúng tôi hồi ấy tả lại rõ ràng mạch lạc hay không.
Lo rằng những gì bộc lộ trong câu chữ sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống của chúng tôi.
Sợ rằng bạn thân bạn tốt của chúng tôi sẽ đột nhiên nghi ngờ quan hệ của chúng tôi.
Nhưng tất cả lo lắng, cuối cùng bị một nụ cười của Vũ hòa tan hết.
Tôi đoán tôi bước vào cuộc đời này bởi vì lý do duy nhất, đó là nàng, vợ của tôi, Vũ.
***
Tên của tôi là Thẩm Hi, về phần tại sao tên là Hi, tôi cũng không biết. Mãi không hiểu được chữ này có hàm nghĩa gì, là "hi vọng" ư? Hay là chữ "tích" đồng âm trong "trân tích"? Tôi nghĩ chắc không phải cái nghĩa thứ hai.
Tôi luôn là một kẻ cô đơn, bởi vì không ai để ý tôi, quan tâm tôi, lúc còn nhỏ, tôi đã biết ba có một gia đình. Rồi sau này, mẹ cũng có một gia đình, chỉ còn lại một mình tôi, ở trên đời này hình như tôi là đứa dư thừa. Đối với một sự thực không tranh giành như thế, tôi lựa chọn cam chịu, lựa chọn suy đồi hờ hững, lựa chọn dùng bạo lực để giải quyết vấn đề.
Nhưng tất cả những thịnh nộ thô bạo, cuối cùng ở một cái đêm khuya khoắt yên tĩnh nào đó trong tháng ba, ngừng lại. Tôi đã chịu một vết thương vỡ nát, tâm hồn yếu ớt này sẽ không nhận thêm nổi bất cứ nỗi đau nào nữa, rốt cuộc bị chọc một nhát dao thật sâu cuối cùng. Một lần ngoài ý muốn lơ đãng lang thang trên đường, để tôi gặp được người mà tôi quan tâm nhất, tôi nhìn thấy nụ cười dịu dàng trên gương mặt bà, đó là vẻ mặt hạnh phúc nhất mà tôi chưa bao giờ gặp qua.
Tôi nghĩ có lẽ sự biến mất của tôi sẽ giúp bà hạnh phúc hơn một chút nhỉ? Có thể điều đó giúp bà khỏi phải vướng bận nữa, đồng thời bớt đi cái ràng buộc trong lòng. Bởi vì cuối cùng tôi đã biết, vẻ u buồn sương khói trên mặt bà ngày ấy, là do tôi ban cho.
Nếu trước kia, tôi dùng vũ lực để trốn tránh lời thoại của thế giới, như vậy tôi của một khắc kia, chính là cách ruồng rẫy đời mình. Tự sát, là bi hùng, là bất lực, cũng là đáng thương hại, là hèn nhát.
Dùng con dao Thụy Sĩ cứa cổ tay, vọng tưởng chấm dứt sinh mạng, giống như một kẻ nhu nhược thoát ly khỏi nhân thế, vậy mà không thể thành công. Một mình một người nằm trên giường lâu thật lâu, khóc thật lâu, nghĩ cũng thật lâu. Tôi nghĩ thông suốt rất nhiều chuyện, cũng rất nhiều chuyện không thông suốt, hoặc là không muốn nghĩ thêm nữa.
Bất luận là tôi nghĩ thông, hay là không thông, cuộc sống vẫn tiếp tục như cũ. Thế giới sẽ không vì bạn mà thay đổi, địa cầu cũng không vì thiếu ai đó mà ngừng quay. Không thể phủ nhận, tôi thay đổi, tôi nghĩ có lẽ bởi vì quanh quẩn dưới quỷ môn quan một lần, bây giờ trở về quan điểm có chút biến hóa.
Trở lại nhà trường, tôi đã mất đi cái hung hăng kiêu ngạo ngày xưa, chỉ muốn bình thản vượt qua quãng đời còn lại, nhưng người không chiều mình, chẳng qua nhờ vậy mà tôi may mắn được gặp Vũ, vợ của tôi.
Nếu tình yêu chỉ như phút ban đầu, thế thì tôi muốn lúc ấy chúng ta sẽ mãi mãi không đồng thời xuất hiện, bởi vì lần gặp mặt đầu tiên, nàng chỉ thấy được mình mẩy nhếch nhác của tôi.
Đây là ngày đầu tiên vào cao trung, thật không ngờ chính vì thời sơ trung mấy đứa, cả trai lẫn gái, đều bị tôi dùng nắm đấm dạy dỗ, bây giờ đứng dàn hàng trước mặt tôi, nghiến răng nghiến lợi tuyên bố phải lấy lại mặt mũi của mình, thiệt hại mà tôi cấp sẽ được trả lại gấp đôi.
Nếu không cần thiết, tôi thật sự không muốn tiếp tục sinh sự đánh nhau. Nếu lần này không đánh trả, có thể đổi lấy sự dửng dưng sau này, như vậy cho dù có bị đánh, tôi cũng lĩnh hết. Nhìn mấy đứa đằng trước, cả bọn đều gườm tôi như cái đinh trong mắt, tôi mỉm cười:
"Vậy hãy lấy lại thể diện của các cậu đi! Tôi sẽ đứng ở đây cho các cậu đánh, tuyệt đối không hoàn trả, đến khi các cậu lấy lại thể diện mới thôi!"
"Tốt, có gan thì mày đừng chạy..."
"Được thôi, có gan cậu cũng đừng trốn..."
"Buồn cười! Tao trốn sao? Trốn thì đã sao?" Đột nhiên cảm thấy bọn này là đồ chết nhát, đông như vậy lại kề cà không dám tiến lên, không dám tiến lên một bước vì "mặt mũi" của mình.
Nhún vai, dang một tay, lại nói:
"Hôm nay