Tác giả: Vi Sinh Noãn
Kouen thành công chinh phục được một Djinn có thuộc tính sinh mệnh như ý nguyện, Djinn [Phenex] có năng lực "chữa khỏi" mà anh muốn, bảy ngày anh ra ngoài, Đế đô sóng yên gió lặng, trở lại Vương phủ, vết thương của Konan thuận lợi được chữa khỏi.
Sự tình như ý, nhưng tâm tình của Kouen không tốt lên, toàn bộ Vương phủ chìm trong bầu không khí vô cùng áp lực.
Quản sự thu được chỗ tốt của Raku Kogi, truyền lời giúp hắn, mang hộp gỗ vào, Kouen đã cho người xử lý. Nếu là ngày thường, Konan sẽ tìm lý do thích hợp trấn an tôi tớ, nhưng giờ Konan không ở đây, chuyện vặt vãnh này Kouen cũng không quản, đám tôi tớ đáng thương trong phủ chỉ biết phu nhân Raku bị "phong hàn", vì thế Hoàng tử điện hạ lửa giận khó tiêu giận chó đánh mèo với quản sự, nhất thời ai cũng bất an, đi đường nói chuyện cũng lo lắng đề phòng, sợ làm ra việc gì thì rước phải hoạ sát thân.
Nhóm tôi tớ hiểu lầm thế nào cũng không liên quan đến Kouen, nguyên nhân khiến tâm tình anh không tốt, một là vì Raku Kogi bị giam ở trong lao nửa sống nửa chết, chọc em gái mình một đao vẫn thấy không đủ kia, và hai là Konan bị thương.
Raku Kogi tìm thời gian tốt, cố tình tranh thủ lúc anh ra cửa mà tới, tự tin mười phần nghĩ mình có thể gϊếŧ Konan xong chạy trốn, dựa vào đặc tính của thanh nhuyễn kiếm có dấu hiệu hắc ma pháp này. Raku Kogi biết rõ thực lực của em gái mình, ngay từ đầu mang theo hai đạo cụ ma pháp làm mồi nhử, kế hoạch của hắn là giả vờ không địch lại, sau đó nhân cơ hội ám sát, sửa lại ma trượng của Konan cũng chỉ là hậu chiêu đề phòng.
Vấn đề tới rồi, thanh nhuyễn kiếm này của Raku Kogi từ đâu ra? Nếu là bình thường thì không thể gạt được Konan, kết hợp với việc Raku Kogi sa đoạ, đáp án đã rõ ràng.
Tổ chức không thoái thác về việc này, lúc Judal làm trung gian đưa tư liệu lên, còn tiện thể mang theo quà tạ lỗi của tổ chức.
Có lẽ Raku Kogi thực sự dùng tên giả tiếp xúc với tổ chức, nhưng Kouen không tin tổ chức không điều tra tỉ mỉ kỹ càng đã đưa đạo cụ ma pháp cho hắn, dùng hắn làm thực nghiệm. Mấu chốt là ở chỗ, tổ chức đã thoái nhượng một bước, anh tìm Judal cứu Konan, bảo Judal gọi mê cung lên, tổ chức cũng ngầm đồng ý không cản trở, anh cũng không tiện tiến thêm một bước gây khó dễ người ta.
Như vậy đành phải uỷ khuất Konan, suýt nữa là mất mạng mà cả một cách nói chính đáng cũng không có.
Tiếng kêu đau trên hành lang đánh gãy suy nghĩ của Kouen, anh cuộn thẻ tre trong tay lại, sau đó Kougyoku che cái trán bị va đỏ chạy vội vào trong nhà.
"Là một người học võ, không thể lỗ mãng hấp tấp, Kougyoku."
"Vâng, anh Kouen." Kougyoku lấy tay áo che mặt, hổ thẹn đồng ý.
Kouen lại nhìn về thẻ tre, làm như lơ đãng hỏi: "Muội vội như vậy, là vì Konan tỉnh?"
Kouen dùng [Phenex] trị liệu cho Konan, Konan vẫn không tỉnh lại. Chờ thêm một chén trà nhỏ, Konan vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại, trái tim vốn mang theo kỳ vọng của Kouen chìm xuống đáy cốc.
[Phenex] suy đoán: Konan vì giữ lại sinh mệnh mà hạ thấp toàn bộ cơ năng của cơ thể, mà cô là ma pháp sư, không tương thích tốt với Djinn, thân thể còn chưa tiếp nhận sự thật là "đã được Djinn chữa khỏi", nên cầm thời gian nhất định để giảm xóc.
Kouen bình tĩnh tiếp nhận. Anh ra ngoài chinh phục mê cung bảy ngày, giao tất cả chuyện về Konan cho Kougyoku, vì thế để Kougyoku tiếp tục chăm sóc Konan, bản thân anh lại không đến gần Konan thêm lần nào.
Anh không muốn ôn lại lo âu hai năm trước thêm một lần nữa.
Kougyoku không biết tình hình cụ thể hiển nhiên không hiểu hành động của anh mình là vì sao, vốn rất mất mát, nhưng cô bé không nghĩ anh trai mình là người bạc tình bạc nghĩa, nên thường trộm chạy đến đây nhìn xem. Nếu Kouen bận rộn, cô bé sẽ không lên tiếng mà âm thầm trở về, nếu anh nhàn tản, sẽ tiến lên báo cáo tình huống của Konan, "Sắc mặt đã hồng nhuận trở lại", "Làn da đã sáng hơn", vân vân,... đều bị Kougyoku lấy ra dụ dỗ Kouen đến thăm Konan.
Kougyoku cứ hai canh giờ lại tới một lần, ba ngày cũng chạy tới chạy lui mấy lần, nhưng hoảng loạn đến mức tự đâm đầu vào cột thì... Kouen cũng đoán được Kougyoku mang đến tin tức anh muốn nghe.
Nhìn như là bị những việc vặt làm phiền nhiễu, thật ra nguyên nhân làm Kouen tâm tình không tốt, chỉ là vì Konan rất lâu chưa tỉnh.
"Tỉnh rồi ạ." Được Kouen nhắc nhở, Kougyoku vội nói chính sự, "Anh Kouen, chị Konan hộc máu!"
Kouen ngẩn ra, một lát sau ném thẻ tre, xua tay với Kougyoku, "Muội đi về trước đi."
"Nhưng mà anh Kouen..."
"Muội đi về trước đi, Kougyoku."
Kouen lặp lại một lần, giọng điệu không cao không thấp, không rõ hỉ nộ, thần sắc vẫn còn là không biểu tình như ban nãy.
Kougyoku do dự một lát, cuối cùng nghe theo.
".... Vâng, em đi về chăm sóc chị Konan trước."
Kouen thực tế không trì hoãn sau Kougyoku quá lâu, khi anh vào nhà, Konan đang ho không ngừng vì sặc nước súc miệng.
Thau đồng Teiran đang bưng đựng một bãi máu đen, Kougyoku đang ngồi cạnh nhẹ nhàng vỗ lưng cho Konan.
Nghe thấy động tĩnh, ba người đồng loạt chuyển mắt nhìn về phía Kouen.
Teiran quy củ hành lễ, Kougyoku kinh hỉ kêu một tiếng, "Anh Kouen."
Kouen đổi chỗ Kougyoku ngồi