Lục Tư Phàm nhìn cánh cửa đóng sập trước mặt mình, thậm chí đối phương còn không cho anh ta nói hết câu thì trong lòng dâng lên mặc cảm tội lỗi.
Anh ta biết, so với nổi giận đùng đùng, sự lạnh nhạt và thờ ơ này của Đỗ Hiểu Linh đáng sợ hơn cả, nó cho anh ta biết cô đã hoàn toàn chết tâm.
“Xin lỗi.
Tôi không còn cách nào khác.
Nếu phải lựa chọn lại, e rằng tôi cũng không làm khác đi được.”
Lục Tư Phàm nhìn cánh cửa đóng im lìm trước mặt, khe khẽ nói.
Bất chợt điện thoại anh ta reo vang.
Từ túi áo, Lục Tư Phàm lấy điện thoại, liếc nhìn màn hình, đôi lông mày dày, rậm nhíu lại.
“Vâng.
Con đến ngay đây.”
Không rõ đầu dây bên kia nói gì, chỉ thấy Lục Tư Phàm nói một câu rồi vội vã bắt xe đi.
Nơi anh ta đến là một căn nhà ngoại ô.
Ở đó, khu vườn trông rất yên bình.
“Cậu Tư Phàm, mẹ cậu đang chờ trong phòng sách.”
Từ trong nhà, một người phụ nữ mặc vest đen, trông như là vệ sĩ tiến đến phía Lục Tư Phàm.
“Dì Liên Hoa, cháu biết rồi ạ.” Lục Tư Phàm cất tiếng nói, đưa lại cái áo khoác vào tay Phương Liên Hoa, anh ta nhanh chóng bước về phía phòng sách.
Trong phòng Đường Thanh Minh đang ngồi tỉa một bình hoa, nghe tiếng bước chân, bà ta nhíu mày lại, không hề dừng việc đang dang dở:
“Đến rồi đấy à?”
“Mẹ gọi con ạ?” Lục Tư Phàm lễ phép cất tiếng.
Người trước mặt chính là mẹ ruột anh ta, là người năm đó bị Tô Tố Như tính kế chiếm mất vị trí bà chủ nhà họ Lục, hại đến mức thê thảm để bà ta phải ra đường ăn xin, đến cái thai và cái mạng cũng suýt không giữ được.
“Nếu như không gọi con tới chắc con cũng quên luôn bà già này đúng không?” Đường Thanh Minh có phần ấm ức mà nói.
Ánh mắt sắc bén quét qua khuôn mặt Lục Tư Phàm.
“Mẹ nói gì thế? Mẹ biết thời gian này con bận rộn thế nào mà.” Lục Tư Phàm vội vã thanh minh.
Nhưng mẹ anh ta không những không tin, còn bật cười, từ trên bàn ném ra chiếc máy tính bảng còn sáng màn hình:
“Con bận nấu ăn cho Đỗ Hiểu Linh sao?”
Lục Tư Phàm vừa nghe mẹ nói lập tức biến sắc, khó trách hoảng hốt:
“Mẹ theo dõi con?”
“Hừm.
Nếu như không kèm cặp con sát sao, liệu con có thể làm được đại sự không? Con quên năm đó khi con còn nhỏ, con đã cùng mẹ bôn ba bao nhiêu để tránh sự truy sát của Tô Tố Như không? Thù còn chưa trả xong, con có thể ở đó nghĩ đến chuyện nhi nữ thường tình được à?”
Đường Thanh Minh cực kỳ nổi giận.
Chiếc kéo trong tay bà ta run lên rồi đập ầm xuống bàn.
Chiếc bình cũng rung lên bần bật suýt đổ vỡ.
Lục Tư Phàm biết mình mắc lỗi, cúi gằm xuống, ngoan ngoãn như một đứa trẻ:
“Con biết con sai rồi.
Chỉ là… con thấy chúng ta không nhất định phải lợi dụng một người yếu đuối không có khả năng tự vệ như Đỗ Hiểu Linh.”
“Rầm!”
Tiếng đập chói tai vang lên.
Lần này thì bình hoa đổ lăn lóc trên bàn.
Mặc dù không rơi xuống đất vỡ, nhưng nước thì đã chảy xuống thảm.
“Con mềm lòng? Người phụ nữ đó đáng thương thì mẹ không đáng thương à? Con không đáng thương à? Đỗ Hiểu Linh vốn chỉ là một phế vật, hy sinh cô ta, đổi lại được sự mất lý trí trong lòng Lục Thiếu Quân, chỉ khi tâm tư hắn bị ghen tuông che mắt, nghi ngờ điều khiển con mới có cơ hội đứng lên làm đương chủ nhà họ Lục, đuổi Tô Tố Như ra ngoài như năm đó chúng ta đã từng.
Hiểu chưa?”
Lục Tư Phàm mím chặt môi lại, thậm chí không dám nhìn đôi mắt đang long lên sự tức giận của mẹ mình.
“Con hiểu.”
Đường Thanh Minh hồi lâu mới dịu giọng lại, bà ta đưa tay đặt lại bình hoa lên chầm chậm nói:
“Dùng người cũng giống như tỉa hoa, cành chính giữ lại, thừa thãi tỉa đi như thế mới có được bình hoa đẹp, hoa úa rồi thì thay hoa khác.
Đạo lý đó con nhớ cho kỹ, nhớ kỹ rồi thì liệu mà làm.
Về đi!”
Đường Thanh Minh vẫy tay báo hiệu Lục Tư Phàm rời đi.
Anh ta không dám nói thêm gì, đi ra khỏi căn phòng đó, trong lòng có chút miễn cưỡng.
Hồi lâu ngồi trên xe ô tô trở về tập đoàn, Lục Tư Phàm thở dài, nhắm nghiền mắt nghĩ lại những năm tháng tuổi thơ cửa mình, nhớ đến con diều cô bé hàng xóm thả rơi xuống sân nhà anh ta.
Nụ cười trong sáng đó, cả đời này Lục Tư Phàm ghi nhớ, cũng rất ân hận.
“Đỗ