Vợ Cũ Bị Câm Của Tổng Tài Bạc Tình

Chương 43


trước sau

“Chào mừng quý khách.” Giọng nói thanh thúy cất lên, Hướng Thanh Lam xoay người chỉ vào bộ quần áo đang treo ở kia, tuy không nói gì nhưng động tác của cô đã muốn thuyết minh tất cả.

“Chị muốn hỏi bộ này?” Tuy hơi sửng sốt một chút nhưng cô gái phục vụ vẫn rất lịch sự hỏi lại.

Hướng Thanh Lam gật đầu một cái, ở bên ngoài trông đã rất đẹp rồi, từ bên trong nhìn lại càng  cảm thấy đẹp hơn. Ánh mắt của cô sáng lên một chút, nghĩ đến lúc Thanh mặc nó vào nhất định sẽ rất đẹp trai.

Cô gái giới thiệu sơ qua cho Hướng Thanh Lam, cũng không nằm ngoài suy nghĩ của cô, bộ quần áo này thực sự là hàng hiệu, đương nhiên giá cũng rất cao.

Cô do dự một chút, cắn cắn môi bước lại gần, vươn tay mơn trớn mặt vải mịn màng như tơ lụa, cô muốn mua thứ này tặng cho Thanh. Mấy hôm nay cô được ngủ nhiều hơn cũng đều là vì anh.

Thế nên, so với cô anh còn càng vất vả.

Phía sau, lại vang lên một tiếng “Chào mừng quý khách”, cô không quay đầu, cũng không biết là người nào vừa đến, chỉ biết nhìn bộ quần áo kia, ánh mắt hơi hơi lóe, tựa như những vì sao, trong trẻo cực kì.

Cô buông tay, nhưng vừa lúc muốn mua thì lại có một người khác nhanh chóng tháo xuống. Cô xoay người, nhìn đến bộ quần áo đã nằm trong tay người kia, ánh mắt cô theo hướng đôi tay ấy nhìn lên, nhưng là lúc nhìn thấy người lấy là ai thì sắc mặt nhanh chóng biến thành trắng bệch, không còn một tia huyết sắc.

Thế giới này thật sự rất nhỏ, nhỏ đến mức, những người bản thân không muốn thấy lại luôn đặc biệt dễ dàng gặp gỡ. Tô Triết Thác, chồng trước của cô, bọn họ lại gặp mặt.

“Thác, bộ quần áo này cũng khá tốt, rất hợp với anh, chúng mình mua cái này đi.” Vẫn đi theo anh Cung Như Tuyết tán thưởng khen ngợi, đương nhiên trong giọng nói cũng có một loại khiêu khích, còn có thản nhiên đùa cợt, tất nhiên Hướng Thanh Lam cũng nghe ra được.

Cô ta đã đoạt được tất cả của cô, chẳng lẽ đến bộ quần áo này cũng không buông tha sao?

Tô Triết Thác cầm quần áo trong tay, mắt lạnh nhìn cô gái đứng ở trước mặt mình. Mới mấy tháng không gặp mà cô đã gầy đi rất nhiều, không phải cuộc sống của cô tốt lắm sao, đường làm quan rộng mở, có một người nam nhân, ngay cả mua quần áo cũng chọn loại đắt tiền như vậy, anh thật đúng là đã lo lắng làm thừa. Chẳng trách cô không cần tiền của anh, thì ra là đã có người nuôi.

Anh nghĩ thấy chút tức giận, nhưng ánh mắt lại càng thêm lạnh lùng, luôn cảm giác trên đầu mình đang bị chụp một chiếc mũ thật lớn, hơn nữa lại còn là màu xanh (tức là bị chụp nón xanh).

Đúng vậy, bọn họ đã ly hôn, nhưng Hướng Thanh Lam vẫn là cô gái của anh, anh không cho phép cô phản bội. Thật ra anh đã muốn bỏ qua, nhưng loại phẫn nộ này vẫn đang chậm rãi tích tụ từng giọt từng giọt trong lòng anh, không thể nào xóa bỏ…

Gắt gao nhìn chằm chằm Hướng Thanh Lam, anh gợi lên môi.

“Tôi muốn mua bộ này.”

Anh lạnh giọng nói xong, loại âm thanh không giận mà uy dường như bị bám một theo một làn gió lạnh, không khỏi làm cho người ta cảm thấy rùng mình.

“Nhưng là…” Cô gái phục vụ có chút khó xử nhìn qua Hướng Thanh Lam, bộ quần áo này là cô xem trước, tuy cô cũng chưa nói muốn mua, nhưng động tác của cô đã muốn biểu lộ. Nhưng người nam nhân này rõ ràng đang rất tức giận, mẫu này lại chỉ có một bộ, thực sự cô không biết

phải xử trí thế nào.

Tô Triết Thác trực tiếp lấy thẻ thanh toán ném đi qua, thậm chí ngay cả giá tiền cũng không hỏi. Anh muốn mua bộ này, trừ bỏ bộ này cái gì cũng không cần, đây là thứ cô định mua cho nam nhân kia phải không, đã vậy anh sẽ khiến  cô không mua được.

“Gói bộ quần áo này lại cho tôi.” Anh lạnh như băng nói xong, làm cho cô gái phục run lên, mà anh không
nhìn thấy khuôn mặt Hướng Thanh Lam càng thêm tái nhợt. Anh thừa nhận chính mình cũng không phải là người tốt, anh cùng cô hiện tại đã không còn quan hệ gì, cô không còn là vợ anh, trong cuộc sống của bọn họ xuất hiện thêm một người nữa cũng chẳng có gì là quá đáng, nhưng anh lại vẫn cảm thấy không cam lòng, anh thấy mình như bị phản bội.

Mà Cung Như Tuyết chính là cắn chặt môi, thỉnh thoảng dùng ánh mắt hung hăng trừng Hướng Thanh Lam, thì ra lý do anh đột nhiên dừng xe vào trong cửa hàng này là vì cô ta, tuy rằng hiện tại anh đang nhục nhã cô ta, nhưng như vậy chẳng phải cũng chính là nói anh vẫn còn để ý hay sao, sự để ý mà ngay cả chính anh cũng không hề phát hiện?

Bọn họ đã ly hôn, đã không còn quan hệ gì, nhưng là vì sao ba chữ ‘Hướng Thanh Lam’ vẫn không rời đi anh, vì sao anh đến bây giờ đều không có quên cô ta? Cô hận, cô thật sự rất hận. Hiện tại trong mắt anh trừ Hướng Thanh Lam ra, thứ gì cũng không hề tồn tại.

Cô tuyệt đối sẽ không thừa nhận chuyện này, tình cảm của Tô Triết Thác đối với Hướng Thanh Lam là gì cô không hiểu, nhưng cô biết anh không yêu Hướng Thanh Lam, nếu không sẽ không bởi vì chính mình mà ly hôn với cô ta không phải sao?

Như vậy, hiện tại vẻ mặt của anh là có nghĩa gì, anh rốt cuộc có biết ánh mắt của mình nhìn về phía Hướng Thanh Lam chẳng khác gì một anh chồng tóm được cô vợ yêu quý đang ngoại tình hay không?

Cô Cung Như Tuyết hiện tại bị cho là cái gì, là bên thứ ba, là kẻ phá hỏng gia đình của người khác? Không, cho tới bây giờ cô cũng không muốn thừa nhận, nhưng hiện tại, cô thật sự bị bọn họ hoàn toàn bỏ qua.

“Thác…” Cô vội vã gọi Tô Triết Thác, chỉ có điều ánh mắt của anh từ đầu tới cuối vẫn chỉ đặt ở trên người Hướng Thanh Lam, không có một chút vị trí nào thuộc về cô.

“Gói lại.” Tô Triết Thác căn bản không nghe đi vào Cung Như Tuyết gọi, anh chính là gắt gao nhìn chằm chằm Hướng Thanh Lam. Khóe môi trào phúng cong lên.

Hướng Thanh Lam nhìn bộ quần áo anh cầm trong tay, sau đó chỉ có thể xoay người đi, không phải cô không muốn, nhưng hiện tại ai có tiền người ấy là Thượng Đế, cho nên cô biết mình không tranh nổi.

Hướng Thanh Lam chỉ có thể bất lực nhìn bộ quần áo kia bị gói lại, cô đã để ý nó hơn nửa tháng, hiện giờ thấy Tô Triết Thác cầm trong tay không khỏi có chút đau lòng. Cũng không biết vì sao đau, là vì anh lãnh đạm, vẫn là bởi vì anh lấy mất món quà cô định tặng cho Thanh?

Môi của cô hơi hơi động, nhưng là không thể ra tiếng. Cô cảm giác yết hầu của mình đau rát cực kì, giống như đang bị mắc vật gì sắc lẹm, khó chịu muốn khóc.

Nhưng cô vẫn cố dùng sức mở to hai mắt, không dám nhắm lại, chỉ sợ vừa chớp nước mắt sẽ trào ra. Cô không muốn khóc, cô không thể khóc trước mặt bọn họ.

“Không mua nổi à?” Tô Triết Thác giơ cao túi quần áo vừa được gói tốt, do dự của cô anh có thể nhìn thấu.

Anh nhìn ra cô rất muốn nó, cái loại ánh mắt nồng nhiệt không muốn buông tha này làm cho lòng anh có chút phiền chán. Anh không thích cảm giác như vậy, cực kì không thích.

Thì ra tiểu bạch thỏ chính mình nuôi nấng cho tới bây giờ cũng không hề nhu thuận, anh vẫn luôn cho rằng chỉ có bản thân là phản bội cuộc hôn nhân này, không hề nghĩ, ngay cả cô cũng là như vậy.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện