Vô Cực Ma Đạo

42: Dữ Hổ Mưu Bì 2


trước sau


๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑Phùng Tinh Nhiên sửng sốt, chần chờ một chút rồi mềm mại chuyển thân về phía Đinh Hạo.

Lập tức Đinh Hạo thấy một cỗ hương thơm xông vào mũi, tim bỗng đập nhanh hơn liền không khỏi thầm mắng một tiếng rồi ghé miệng vào tai Phùng Tinh Nhiên.Thân hình mềm mại của Phùng Tinh Nhiên lùi lại, cả giận nói:- Ngươi muốn nói thì nói đi, vì sao phải dựa gần như thế!Đinh Hạo cười đùa nói:- Còn có thể nói nhảm sao? Còn không mau lên, chậm sẽ sinh biến!Phùng Tinh Thiên nhìn Đinh Hạo rồi cắn răng tiến tới.


Môi của Đinh Hạo cơ hồ dán vào tai nàng rồi nói:- Ngươi chỉ cần theo lời phương pháp ta nói, đem Tuyệt Sát Ma trận điều chỉnh một chút là có thể qua cửa khó này.Sau đó hắn đem phương pháp nói ra rồi cuối cùng lại hỏi:- Ô, sao lỗ tai tiểu thư lại hồng lên vậy? Chẳng lẽ là bởi ta nói làm cho thế.Thân hình của Phùng Tinh Thiên vốn đã bị Đinh Hạo hoàn toàn nhìn qua, bây giờ hắn lại dựa gần như thế nên khó tránh khỏi tâm hoảng ý loạn, toàn thân như tiên hoa bàn phát ra hồng sắc kiều diễm, nói:- Tiểu tặc ngươi nhớ kĩ bổn cô nương, thế nào ta cũng làm cho ngươi đẹp mặt.

Phương pháp của ngươi rốt cuộc đến từ đâu? Ngươi sao lại biết trận này là Tuyệt Sát Ma trận? Bổn cô nương tạm thời tin ngươi một lần, nếu ngươi đưa phương pháp không đúng thì ta sẽ lột da róc xương ngươi, phải cho tên lừa gạt ngươi biết sự lợi hại của bổn cô nương mới được.- Hiện tại ngươi chính là một con kiến bò trên sợi dây mà thôi, lừa gạt ngươi có chỗ nào tốt? Tin hay không tùy ngươi, ngươi còn không mau hành động thì trận này sẽ bị phá đấy.Đinh Hạo dương dương tự đắc, đối với sự uy hiếp của nàng coi như không có gì!Hung hăng trừng mắt với Đinh Hạo, Phùng Tinh Thiên hai tay bắt đầu không ngừng kết xuất các loại thủ ấn.

Đinh Hạo biết nàng lần này theo phương pháp của mình điều chỉnh, hắn đương nhiên sẽ không đem tất cả pháp quyết của Tuyệt Sát Ma trận nói hết cho nàng, phương pháp vừa nãy chỉ là một bộ phận, vừa vặn có thể hoàn toàn giam hãm Phân Thần hậu kỳ giả trong đó.Một lát sau Tuyệt Sát Ma trận đột nhiên đại biến, vô số tử khí to lớn không theo phương hướng, phản gia tốc từ trong khếch tán ra ngoài, quỷ đói từ trong trận nương theo tử khí phát ra lớn tiếng gào thét bay ra.Phùng Tinh Thiên hai mắt đang đóng chặt lập tức mở ra rồi nhìn Đinh Hạo một cách kì dị.

Đinh Hạo bị hai mắt nàng nhìn, trong lòng tự dưng run lên rồi thầm kêu không ổn, chẳng lẽ nàng thấy mọi việc bất thành, vì sao ánh mắt kỳ lạ như thế? Lúc này trong trận quỷ

khóc sói tru, gió mạnh nổi lên, ba trưởng lão bây giờ cũng không dám khinh thị Đinh Hạo, ánh mắt đã tràn ngập vẻ khác thường!Bỗng một tiếng hét trong trận truyền tới, tiếp sau đó là hai tiếng kêu thảm thiết đồng dạng, lúc này Đinh Hạo vội vàng hướng Phùng Tinh Thiên nói:- Hy vọng ngươi nhớ đã từng đáp ứng phải bắt một người cho ta, vừa rồi ngươi đã phát độc thề!Phùng Tinh Thiên lúc này phảng phất tâm tình đại hảo, quay về phía Đinh Hạo thản nhiên cười làm hắn lập tức cảm thấy được ân sủng mà sợ hãi.- Bổn cô nương đã đáp ứng ngươi, chẳng lẽ lại để việc không thành, cầm lấy đi, xem ra thanh kiếm của ngươi cũng không có tác dụng gì!Nói rồi đưa Nghịch Thiên Ma Kiếm và giải khai khóa tay trên song thủ của Đinh Hạo, sau đó nàng quay về phía ba vị trưởng lão nói:- Phiền Ngô trưởng lão, Hoàng trưởng lão đem hai người còn lại đến đây.


Hai vị trưởng lão yên tâm, hai người này đã hôn mê bất tỉnh, ba ngày sau mới có thể tỉnh lại, tuyệt không có năng lực hoàn thủ.Lát sau Ngô, Hoàng lưỡng trưởng lão mỗi người đều mang một kẻ tới trước mặt Phùng Tinh Nhiên, đem họ thả trên mặt đất.

Hai người bị bắt này mặc một đạo bào màu xanh, thân hình thấp bé dị thường.Phùng Tinh Nhiên đem một người da trắng trao cho Đinh Hạo rồi nói:- Đi đi, bổn cô nương đã đáp ứng với ngươi, bất quá người này là Phân Thần trung kỳ, nếu tỉnh lại thì ngươi không đối phó được đâu.


Có cần ta hỗ trợ coi như các điều kiện khác thì miễn phí dâng tặng, được không?- Hắc hắc, bổn nhân tự nhiên sẽ có biện pháp đối phó với hắn, không cần cô nương phí tâm.

Tiểu thư cao quý hành sự quá vội vàng, Đinh Hạo còn không nhờ thì ngươi gấp cái gì? Nàng dung mạo tựa thiên tiên, thực đã làm Đinh Hạo ngưỡng mộ không thôi!Sau đó Đinh Hạo mang theo tên bị hôn mê rồi nhân tiện cầm Nghịch Thiên Ma Kiếm rời đi.- Chậm đã, đã ngưỡng mộ, nhân tiện ở lại một lúc đi, bổn cô nương cấp cho ngươi một khoảng thời gian ở lại bên cạnh ta.Phùng Tinh Nhiên cười nói.- Tiểu thư hay nói giỡn, bổn nhân là phàm phu tục tử, sao xứng với phương dung tiểu thư!๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện