๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑Nhiếp Phong thản nhiên nói, hai trưởng lão kia cũng gật đầu nói phải, chỉ có Phùng Tinh Nhiên trầm mặc không nói.Thấy mấy người đã nói như vậy, Đinh Hạo cũng không nói nhiều, đang ngự kiếm chuẩn bị rời đi thì Phùng Tinh Nhiên nói:- Tiểu tặc ngươi theo ta, ta có mấy lời muốn nói với một mình ngươi!Khuôn mặt Đinh Hạo biến sắc, món vay đã đến lúc trả rồi, bất quá muốn trốn cũng không được.
Mấy người kia đều nhếch miệng cười, kỳ quái nhìn theo hai người rời đi.Phùng Tinh Nhiên rời khỏi mấy người rồi cũng không nói gì, chỉ bay mãi về phía trước.
Đinh Hạo thấy như vậy cũng chỉ có thể cắm đầu đi theo.
Giây lát sau, Phùng Tinh Nhiên dừng lại bên cạnh cái hồ sâu, quay lưng về phía Đinh Hạo.
Đinh Hạo vừa thấy cái hồ, vẻ mặt lại biến sắc.
Cái hồ này chính là lần đầu Đinh Hạo nhìn thấy nữ nhân này tắm trần.Từ từ, Phùng Tinh Nhiên quay người lại, hai mắt nhìn thẳng vào mặt của Đinh Hạo, nhẹ giọng nói:- Ngươi tính khi nào thì cưới ta?Giọng nói tuy bình thản, nhưng lời này nói ra như thạch phá thiên kinh.
Nói rồi một vừng đỏ hồng đã phủ lên khắp khuôn mặt đến chiếc cổ trắng như thiên nga.- Cô nương nói thế có ý gì đây.
Cô nương và ta hoàn toàn không cảm tình.
Huống gì chắc chắn là địch không phải là bạn.
Chữ “cưới” phải nói từ chỗ nào đây?Đinh Hạo tuy trong lòng kinh hãi, nhưng vẫn bình tĩnh nói.Phùng Tinh Nhiên sắc mặt biến hẳn, ngước đầu phẫn nộ nhìn Đinh Hạo nói:Nếu quả thật là địch không phải bạn, ngươi còn có thể sống đến ngày nay sao.
Ta và ngươi không có tình cảm …Thanh âm vốn đang mạnh mẽ dần trở nên yếu ớt, cuối cùng không thể nghe thấy được!Phùng Tinh Nhiên dừng lại một chút rồi nhẹ giọng nói:- Huống chi thân thể ta đã bị ngươi thấy toàn bộ, lại thêm … lại thêm lúc ở Tụ Bảo tông ngươi đã từng sờ soạng ta … sờ vào đùi của ta.
Nếu như ngươi không có ý với ta, vì sao ngươi lại nhiều lần khinh bạc với ta?Đinh Hạo tự rủa mình lúc đó đúng là hiện thân của sắc quỷ, bây giờ thì thực sự không thể tìm ra lời phản bác được nữa rồi.
Giây lát sau, đành làm mặt dày nói:- Lúc đó chính là cô nương véo ta trước, ta chỉ còn đáp trả mà thôi, căn bản không có ý khinh bạc cô nương!- Ngươi còn dám giảo biện, nếu ngươi muốn đáp trả mà thôi sao còn cứ sờ tới sờ lui đùi của ta.
Nếu như không phải ta ra tay ngăn cản ngươi thì tiểu tặc ngươi không biết còn muốn làm thêm chuyện gì nữa.
Dù sao ngươi cũng phải có trách nhiệm với ta?Phùng Tinh Nhiên nghe thấy lời vừa rồi của Đinh Hạo lập tức nổi giận mắng.Lời này vừa nói ra khiến Đinh Hạo không còn gì để nói nữa, nghĩ thế nào cũng không ngờ những