Mải suy nghĩ mà Dương Tử quên mất mình đang nói chuyện với Nam Phương và Hương Lan.
Bấy giờ Nam Phương mới vỗ vai Dương Tử mà hỏi :
- Dương Huynh ! Huynh đang nghĩ gì mà thẫn thờ ra vậy ?
Dương Tử giờ mới hồi thần mà đáp :
- À không ta chỉ nghĩ là mình có nên tham gia hay không thôi !
Hương Lan mới lên tiếng :
- Vậy huynh có thể đại diện Hương Gia nhà ta đi cũng được.
Mấy thế gia ở Kim Thương Quốc đều có suất ưu tiên đấy !
Dương Tử mới cười ngượng mà đáp :
- Ai da xem ra ta lại phải nợ hai người một mối ân tình thì đúng hơn !
Hai người họ lại xua tay đáp :
- Bọn ta được huynh cứu mạng thì chút chuyện đó huynh không cần để ý đâu.
Dương Tử thấy trời đã tối liền tạm biệt hai người kia rồi đi về.
Hai người vẫn cứ năn nỉ Dương Tử đến nhà họ để báo đáp.
Dương Tử cũng đành đáp :
- Được mai ta sẽ tới nhà hai người, còn giờ Dương mỗ xin cáo lui vì ta còn một số chuyện cần làm !
Thấy Dương Tử có việc nên hai người cũng không làm khó nữa mà chào tạm biệt Dương Tử rồi về.
Còn Dương Tử thì phi bạt mạng về nhà cho kịp giờ.
Nhưng đã quá muộn màng rồi hai cô vợ nhà hắn đã đứng sẵn ở cổng nhà mà chờ hắn rồi.
Dương đần ngay lập tức quỳ xuống mà nói :
- Hai nàng bình tĩnh nghe ta giải thích đã đứng đánh ta vội !
Nhưng không còn kịp, cả tối hôm ấy có nhưng tiếng kêu oan nghiệt xé rách màn đêm.
Sau khi ăn no đòn của hai cô vợ xong thì Dương đần cũng vào việc chính.
Hắn mặc hắc bào mà đi sủi đồ, hắn vẫn đang cố tìm một số nguyên liệu để nặn lại thanh Tru Tiên Kiếm.
Vô tình hắn tìm được Huyền Thiên Trọng Thiết mà lại còn cả một cục to không kém cái xe bò là bao nhiêu.
Biết rằng Huyền Thiên Trọng Thiết là tiền đề sau này có Huyền Thiên Đế Quốc.
Mà một cục ta bằng bàn tay thì đã có giá hàng trăm vạn linh thạch rồi.
Quả thật hắn quá gặp may , ngay lập tức hắn chia nhỏ ra rồi cho vào nhẫn trữ vật.
Phải biết rằng dù kiếp trước hắn có danh sưng Vô Cực Đế đi nữa nhưng tích góp xuất hàng chục năm mới chỉ có 1 cân Huyền Thiên Trọng Thiết.
Vì đã bội thu lên chấn bè đù đã đi về luôn mà không đi móc đồ nhà ai nữa.
Từ đằng xa có một bóng đen đang nhìn Dương Tử nở một nụ cười khá quỷ dị.
Sáng hôm sau như đã hẹn hắn phải xách đít đến nhà của Nam Phương và Hương Lan.
Lần này Dương đần đã mặc một bộ đồ đậm chất thư sinh.
Đồ của nhân vật quần chúng, hắn cũng muốn thử chút sự tin tưởng của hai người kia.
Nếu được dù có rắc rối hắn vẫn ra tay tương trợ.
Đến điểm hẹn hắn khá bất ngờ vì hai người không hề để ý đến đồ hắn mặc mà vẫn vui vẻ cười đùa.
Thậm chí còn tranh giành nhau xem đưa hắn đến nhà ai trước.
Lúc này do cãi thua nên Nam Phương mới xị mặt quay ra nói với Dương Tử :
- Dương Huynh chúng ta đến nhà Hương Nhi trước được chứ.
Dương Tử cũng vui vẻ đáp :
-