Sau khi đưa Vương Thanh Hà đi, thìVệ Nam trở lại.
“Tân Hoài An đâu?” Chử Chấn Phong giọng nói sắc bén, cực kỳ lạnh lùng cứng răn.
“Để em liên lạc cho cô ấy” Vệ Nam bấm một dãy số, nhưng không có ai trả lời.
Cậu ta lại đổi số, nhưng vẫn không có ai nghe máy.
Vệ Nam không khỏi nhíu mày, “Số điện thoại riêng và số biệt thự của cô Tân đều không có người trả lời”
Chử Chấn Phong sắc mặt thay đổi, “Vậy phái người đi tìm đi!”
“Vâng” Vệ Nam nói xong, nhanh chóng liếc nhìn đôi lông mày nhíu chặt của cậu chủ, không biết là anh đang tức giận hay lo lắng nữa.
Sau khi cậu ta nhận mệnh lệnh, thì quay sang nhìn Chử Chấn Phong dò hỏi, “Anh Chử, Hàn Lệ Hoan đó … anh có kế hoạch gì không?”
Theo những gì cậu ta hiểu về cậu chủ, khi mà anh biết vụ ám sát trên đường này có liên quan đến Hàn Lệ Hoan, thì anh đã sớm ra tay từ lâu rồi, nhưng lần này ngược lại lại không có động tĩnh gì.
Có lẽ vì chuyện này mà Hàn Lệ Hoan càng vô phép vô tắc hơn, thật sự dám ở ngay bên ngoài bắt cóc vợ của Chử Chấn Phong.
“Hừ, người phụ không khác gì tên hề đó sẽ sớm không được sống yên đâu.” Chử Chấn Phong mỉa mai đầy chán ghét.
Vệ Nam nghe hiểu ý tứ cậu chủ, e rằng không để người phụ nữ đó được yên đâu.
Cậu chủ không phải đang đợi cái gì chứ?
Rất nhanh, Vệ Nam nhận được báo cáo của cấp dưới.
Vẻ mặt của cậu ta bỗng nghiêm trọng nói, ‘Anh Chử, người mà phái đi điều tra nói lại … không tìm thấy dấu vết của cô Tân”
“Không tìm thấy?” Trong long Chử Chấn Phong bỗng cảm thấy sợ hãy không biết nguyên nhân, hai