Kiều Hạ Linh cười chán liền buồn ngủ, trong lúc mơ màng, cô cảm thấy vị trí bên cạnh giống như lún xuống một đoạn, đã vậy còn có một con muỗi không có ánh mắt cứ quấy rầy cô ngủ.
Bốp...
Kiều Hạ Linh tát một cái lên mặt, muốn đánh bay con muỗi kia đi nhưng nó rất giảo hoạt, vừa nghe thấy tiếng gió đã lập tức bay qua chỗ khác hành động.
Cứ vài lần như thế, cô cuối cùng cũng nhận ra sự bất thường, mở choàng mắt, chỉ thấy tên đàn ông nào đó đang dùng ánh mắt như nhìn một tên hề, tay chống xuống giường, từ trên cao nhìn xuống.
“Anh...!Anh vào đây bằng cách nào?”
Cô nhớ đã khóa cửa cẩn thận rồi cơ mà, tên này làm sao mà vào được? Không lẽ là leo cửa sổ?
Kiều Hạ Linh quay đầu nhìn lại, cửa sổ vẫn nguyên vẹn, rèm cửa không chút tổn hại.
Vậy tên này làm cách nào mà…
“Anh dùng chìa khóa dự phòng vào đây hả? Có biết thứ gì gọi là riêng tư không vậy? Thật là...” Kiều Hạ Linh vô cùng tức giận, giơ nanh múa vuốt như muốn cào rách gương mặt của tên nam nhân không có tý nhân quyền nào này.
“Tôi không cần thứ đó.” Cố Thịnh chắc như đinh đóng cột nói.
Hừ! Nói cứ như mình giỏi lắm ấy, không cần thứ đó, vậy anh làm sao mở cửa để vào đây? Không lẽ đi xuyên tường à?
“Vậy anh vào bằng cách nào?” Kiều Hạ Linh mỉa mai hỏi.
“Đừng có không phục, mấy thứ khóa này từ năm mười tuổi tôi đã có thể bẻ rất thành thạo.”
“Nói cứ như anh là tên trộm ấy.” Nói xong cô liền vội vã che miệng.
Khuôn mặt điển trai của Cố Thịnh sầm lại, đôi mắt bén nhọn nhìn cô.
Kiều Hạ Linh nhìn hắn như đáng tức giận, mím chặt môi, tên này không phải vì cô lỡ lời mà giận thật đó chứ?
Kiều Hạ Linh giật giật góc áo sơ mi của Cố Thịnh, đôi mắt ngập nước nhìn hắn như thỏ con nhỏ mới bị khi dễ: “Tôi lỡ lời, anh đừng giận mà!”
Sắc mặt của Cố Thịnh vẫn không tốt hơn chút nào, đã thế còn càng ngày càng kém, Kiều Hạ Linh thấy vậy gấp đến độ xoay mòng mòng, mọi lần chiêu này vẫn có tác dụng nhất định, sao lần này lại mất linh rồi?
Phải làm sao? Phải làm sao đây?
Kiều Hạ Linh luống cuống, chỉ có thể ôm chặt lấy eo của Cố Thịnh giải thích một cách lộn xộn.
“Khi nãy là tôi không phải, nhưng tôi không cố ý nói anh là trộm đâu mà là...!là...!Ý tôi là anh rất lợi hại, mấy cái khóa này sao có thể cản nổi bước đi của anh đấy chứ? Có khi bọn chúng còn bị sắc đẹp ngút ngàn của ngài cảm hóa mà tự động mở ra ấy.”
Kiều Hạ Linh len lén nhìn lên, chỉ thấy sắc mặt Cố Thịnh rất cổ quái.
Thôi xong, lần này tâng bốc quá đà rồi, tên này sẽ không lại thẹn quá hóa giận xử tử cô ngay tại chỗ đâu nhỉ?
Trong lúc mèo nhỏ nào đó đang rối rắm tìm cách dỗ ngọt mình thì ai kia lại hưởng thụ vật nhỏ tự giác chui vào lòng cho hắn ôm mà không hề nhúc nhích, môi mỏng nhếch lên một nụ cười không rõ.
Lực tay trên eo đột nhiên trở nên mạnh hơn, Cố Thịnh ý vị thâm trường nhìn Kiều Hạ Linh nói:
“Lần sau muốn trốn thì trốn xa một chút.” Nếu không sẽ rất nhanh bị bắt lại đấy!
“Trốn? Trốn đi đâu? Trốn vào tim anh hả?” Kiều Hạ Linh đấm vào ngực của Cố Thịnh, đùa giỡn hỏi.
“Ý kiến không tồi, với thân hình này, tôi sẽ cố sức dành cho em một phần nghìn, thế nào?”
Một phần nghìn? Tên keo kiệt bủn xỉn này, nói gì thì cô và hắn đã có đến hai lần quan hệ xác thịt, thân mật đến mức đó rồi mà mới có một phần nghìn, đúng là hạng đàn ông vô lương tâm, bạc tình bạc nghĩa.
Hắn nắm lấy cằm cô, hơi thở từ khoang miệng của tên này truyền đến, không giống như mùi hôi mà cô đã trêu đùa trước đó mà có mùi của bạc hà, ngửi còn khá ổn, còn cả đôi môi kia nữa, nhớ lại lúc đó, nó không phải màu hơi thâm như vậy mà là màu đỏ, lại còn hơi sưng...
Tâm trí như bị mê hoặc, rướn lên hôn một cái thật mạnh vào môi của của người trước mắt, lúc cô chuẩn bị rời đi, Cố Thịnh ngay lập tức nắm lấy gáy cô kéo lại, làm sâu sắc hơn nụ hôn của cả hai.
Kiều Hạ Linh sực tỉnh, hai mắt mở lớn, gương mặt đỏ ửng khó hiểu, cô cố gắng đẩy Cố Thịnh ra nhưng vô dụng, tay chân như bị