Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

Chương 2476


trước sau

Chương 2476

“Khụ..”

Anh ta phun ra một ngụm máu, đau lòng đến công tâm.

“Bạch Thư Hân… tôi yêu em”

Khi anh ta nói xong câu này thì một nụ cười mãn nguyện gợi lên trên khóe miệng.

Sau đó, cơ thể to lớn lảo đảo, cuối cùng rơi xuống đất.

Trong lúc anh ta té xuống đất thì người trên giường bệnh đã động đậy ngón tay.

Thiện Ngôn… Thiện Ngôn…

Từ tận đáy lòng mình cô ấy đã hét lên không biết bao nhiêu lần, cô ấy dường như đang bị giam cầm, bị nhốt trong một nơi tối tăm.

Mà giọng nói của anh ấy là ánh sáng duy nhất.

Khi biết rằng anh ta sẽ chọn cái chết, trái tim cô rối loạn hơn nữa còn đau lòng khôn xiết…

Thực sự rất đau.

Tại sao lại đau lòng?

Lúc này, cô ấy đã tin vào những gì ảo ảnh nói, cô đã yêu Thiện Ngôn, không còn phân biệt được hai nhân cách của anh nữa.

“Thiện Ngôn… đừng..”

Cô ấy dường như đã vượt qua được một số gông cùm sau đó đột ngột tỉnh dậy.

Các bác sĩ xung quanh đều hoảng sợ.

Một bệnh nhân được chẩn đoán là sẽ hôn mê sâu và có khả năng thành một người thực vật, vậy mà không ngờ cô ấy lại tỉnh lại nhanh như vậy.

Chỉ sau năm tiếng đồng hồ thông báo tình trạng của cô ấy thì không ngờ cô ấy đã tỉnh lại.

Đây chỉ đúng là kỳ tích y học.

“Cô, cô tỉnh rồi? Mau, kiểm tra…”

Bác sĩ hưng phấn nói, nhưng mà Bạch Thư Hân dường như không có nghe thấy, thân thể yếu ớt cùng cực nhưng mà cô ấy vẫn gắng gượng xuống đất.

Cô ấy nắm lấy chiếc áo khoác trắng của bác sĩ nói: “Thiện Ngôn đâu? Chồng tôi đâu? Anh ấy ở đâu?”

“Anh ấy… anh ấy máu huyết công tâm ngã

xuống đất, bây giờ… anh ấy vẫn đang nằm ở trong phòng phẫu thuật.”

Đó không phải là máu huyết công tâm… mà đó là nhân cách thứ hai chủ động từ bỏ quyền kiểm soát cơ thể.

Không ai có thể buộc anh ta rời khỏi cơ thể đó ngoại trừ chính bản thân anh ta.

Anh ta rõ ràng rất muốn sống, rất muốn sự tồn tại của chính mình trở nên có ý nghĩa, anh ta còn chưa kịp chứng minh bản thân thì làm sao có thể biến mất?

Bạch Thư Hân muốn đi về phía cửa nhưng mà thân thể quá yếu, dù sao thì đầu của cô ấy vừa bị va đập và vết thương cũng chưa lành.

Bắp chân cũng bị mảnh vỡ của ngọn đèn pha lê đâm thủng máu, Chưa đi hai bước thì vết thương lại chảy máu, băng gạc đã sớm thấm ướt.

Cuối cùng thì cô ấy “âm” một tiếng nặng nề ngã xuống đất.

Người khác nghe thấy thì còn cảm thấy đau đớn, nhưng mà cô ấy lại không quan tâm đ ến điều đó chút nào, muốn tiếp tục đứng dậy.

Bác sĩ nhanh chóng đi đến đỡ cô ấy dậy và ép nằm xuống giường.

“Hiện tại cô không thích hợp đi ra ngoài, phải tiếp nhận điều trị, nếu không thì rất khó chữa lành. Cô đã bị thương gân cốt ở bắp chân nếu không nằm xuống dưỡng thương thì rất dễ bị tàn tật suốt đời.”

“Các người….. các người tránh ra đi, tôi muốn đi gặp chồng tôi, tôi muốn đi.”

Cô ấy mạnh mẽ gắn từng chữ nhưng mà bác sĩ từ chối.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện