Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

Chương 2480


trước sau

Chương 2480

“Anh ấy… đã vĩnh viễn biến mất và sẽ không bao giờ quay lại nữa. Từ nay về sau em cũng chỉ là Ôn Mạc Ngôn mà thôi, không có người khác xuất hiện”

“Thiện Ngôn đã chết?”

“Ừm, có lẽ… cũng có thể là chưa chết. Từ nay về sau em chính là anh ấy, và anh ấy chính là em, dường như không có gì khác biệt. Bọn em đều yêu sâu sắc cùng một người phụ nữ nên bọn em sẵn sàng trả giá tất cả vì cô ấy. Chị ơi, trong thời gian này chị đã quá vất vả rồi, em muốn đi thăm Thư Hân một chút!”

“Đi đi, chị sẽ sắp xếp phòng bệnh!”

Ôn Thanh Vân khóc không thành tiếng, trong khoảng thời gian này thì cô ấy vẫn luôn tự trách mình vì cảm thấy cái chết của Ôn Mạc Ngôn có liên quan đến chính mình.

Bây giờ nhìn thấy anh ta đã trở lại thì cô ấy cũng sẽ nhớ đến Thiện Ngôn.

Không chỉ Bạch Thư Hân không thể phân biệt họ, mà ngay cả những người thân nhất của anh ta cũng không thể nói với họ.

Tại sao lại phải phân biệt rõ ràng như vậy, dù là Ôn Mạc Ngôn hay Thiện Ngôn thì cũng đều đáng được yêu, ai cũng đều rất nỗ lực để yêu thương người khác.

Cuối cùng thì Ôn Mạc Ngôn cũng đã đứng ở trước cửa phòng của Bạch Thư Hân, tay anh ta đặt lên tay nắm cửa, trong phút chốc… đột nhiên không dám mở cửa.

Đầu óc của anh ta tràn đầy ký ức trong khoảng thời gian mà anh ta đã biến mất này, trước kia anh ta không thể có được ký ức của nhân cách thứ hai, nhưng lần này lại rất chân thực, như thể chính mình trải qua, còn có thể có những cảm xúc và cảm giác của mình.

Thiện Ngôn đúng là đã biến mất rồi, nhưng mà anh ta đã hòa nhập với Ôn Mạc Ngôn anh một lần nữa.

Cuối cùng thì Ôn Mạc Ngôn cũng lấy hết can đảm để mở cửa để nhìn người phụ nữ nhỏ bé trên giường bệnh.

Cái nhìn thoáng qua này, anh ta đã bỏ lỡ một thời gian dài.

Anh ta bình tĩnh đứng ở

trước mặt Bạch Thư Hân, anh ta cảm giác rằng mình dường như đã vượt qua trăm sông ngàn núi mới có thể đến để gặp mặt cô ấy.

Anh ta có thể chịu đựng thử thách của sự sống và cái chết, có thể chịu được nỗi đau khi buông tay.

Anh ta không thể phân biệt được đây là tình yêu của hai người hay ba người.

Thậm chí anh ta còn cảm thấy nếu “Thiện Ngôn” chính là một con người khác của anh, có thể dùng cả cuộc đời mình để yêu cô ấy và không ngại ngần khi làm những điều anh ta không dám làm.

Nhưng mà thân phận của Ôn Mạc Ngôn này lại luôn nhìn trước nhìn sau, có quá nhiều thứ khó có thể dứt bỏ.

Tình yêu mà anh ta dành cho Bạch Thư Hân không phải là 100%, chỉ có tình yêu của Thiện Ngôn mới là hết lòng hết dạ, không có tạp chất.

Trước đây anh ta không thích ai chia sẻ cơ thể của mình, nhưng mà bây giờ… anh ta rất ngưỡng mộ Thiện Ngôn.

Còn nữa… anh ta cảm thấy có lỗi với Thiện Ngôn, bây giờ anh Thiện Ngôn đã biến mất rồi và anh ta cũng sẽ thực hiện những thỏa thuận giữa hai người để trả lại tất cả những điều tốt đẹp cho Bạch Thư Hân.

Anh ta nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Bạch Thư Hân, bàn tay to kia nhẹ nhàng vuốt v e gò má cô ấy, nhặt lọn tóc còn vương trên trán, lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn bằng lòng bàn tay to.

Cô ấy rất gầy, cả người đều trông rất mỏng manh.

Cơ thể nho nhỏ nằm co quắp trên giường khiến người ta xót xa.

Trong khoảng thời gian này cô ấy rất không vui, lúc đầu cô ấy điên cuồng, cuối cùng nhận ra sự thật, nhưng lại chìm đắm trong pi muộn.

Anh ta nghĩ… rằng có Thiện Ngôn ở đó thì cô ấy sẽ an ủi phần nào nhưng điều đó càng làm cô ấy thêm đau.

Chắc chắn Bạch Thư Hân đã rất đau lòng…


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện