Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

Chương 2484


trước sau

Chương 2484

Cô ấy mơ mơ màng màng đến phòng ngủ của Ôn Mạc Ngôn, tưởng anh ta vẫn còn là Thiện Ngôn nên cũng không đề phòng, dù sao cũng không phải một hai lần.

Cô ấy dụi dụi đôi mắt buồn ngủ đi vào, Ôn Mạc Ngôn vừa tắm xong liền trần trưồng đi ra.

Áo choàng tắm bên trong đã bị người giúp việc đem đi thay giặt, sau đó họ cũng quên bỏ vào, anh ta vừa định đi ra ngoài tìm bộ đồ ngủ để mặc.

Vừa mở cửa phòng tắm thì đã nhìn thấy Bạch Thư Hân đi qua trước mặt rồi đi về phía ban công.

Cô ấy thành thạo kiểm tra các cửa sổ, sau đó phát hiện có cánh cửa mở nên vội vàng đóng lại.

Sau đó quay người bước về.

Lần này thì cô ấy đã nhìn thấy Ôn Mạc Ngôn.

Nhưng mà cô ấy vừa tỉnh dậy nên đầu vẫn ở trạng thái rất mơ hồ.

Thời điểm nhìn thấy Ôn Mạc Ngôn, cô ấy thân thiện giơ tay chào hỏi.

“Chào, vừa tắm xong à? Anh hãy đi nghỉ ngơi sớm đi, muộn rồi.”

Sau đó, cô ấy ngáp dài rồi tiếp tục đi về phía cửa.

Nhưng mà khi sắp bước ra ngoài thì cô ấy đột nhiên cảm thấy có chỗ kỳ lạ.

Bạch Thư Hân lập tức dừng chân, đột nhiên quay đầu dụi dụi mắt, sau khi định thần lại thì cô ấy mới chắc chắn rằng mình không nằm mơ, anh ta thật sự không mặc gì, mọi thứ đều hiện ra ở trước mắt cô ấy.

Đây… đây là tình huống gì.

Cả người Ôn Mạc Ngôn đen thui, anh ta như vậy mà cô ấy cũng không để mắt đến?

Anh ta không có ý tốt đi về phía người nào đó, Bạch Thư Hân dường như đã nhận ra điều gì đó, vội quay người lại, nhắm mắt nói: “Thời gian… đã không còn sớm nữa rồi nhớ đi ngủ sớm…”

Mắt thấy mình sắp bước ra cửa thì cổ tay nhỏ bé của cô ấy đã bị người ta kéo lại.

Anh

ta vừa mới tắm xong nên lòng bàn tay ướt đẫm, cảm giác ẩm ướt dường như lan từ cổ tay đến tận tim.

Trái tim… đều đang rối tung lên.

“Cũng đã đến rồi, không bằng nói chuyện với anh rồi đi?”

“Nói… nói cái gì vậy?”

“Anh muốn nói chuyện với em về thi từ ca phú, sau đó là triết lý cuộc sống? Tốt nhất, là ở trên giường”

Câu cuối cùng là đặc biệt bá đạo.

Điều này không giống tính cách của Ôn Mạc Ngôn một chút nào, dù cho anh ta có hung hăng đến đâu cũng sẽ không bá đạo như vậy, ngoại trừ lần uống rượu đó, nhưng bây giờ… anh ta thực sự ném Bạch Thư Hân lên giường, cả cơ thể to lớn của anh đè lên cô. Cô bị trói chặt trong vòng tay chật hẹp của anh ta khiến cô ấy không còn nơi nào để trốn thoát.

Trong không khí đều tràn ngập hơi thở nam tính trên người anh ta.

“Ôn… Ôn Mạc Ngôn?”

Cô ấy sợ hãi nhìn anh ta, bàn tay nhỏ bé áp chặt vào ngực anh ta.

Lòng bàn tay chạm vào làn da nóng bỏng, thậm chí còn có cơ bắp.

như muốn bùng nổ, cơ ngực này đã đạt đến mức khiến cô ấy sợ hãi.

Tên khốn này có phải đang bí mật tăng cơ không? Vóc người tốt đến đáng sợi Ở thời điểm quan trọng này thì cô ấy vẫn có thể phân tâm và suy nghĩ miên man.

Ánh mắt của Bạch Thư Hân càng không tự chủ được mà nhìn xuống dưới, cho đến khi nhìn thấy thứ không nên nhìn, lúc này thì cô ấy mới nhận ra mình đang ở đâu.

šy lập tức trở nên tràn đầy năng lượng, mở to mắt nhìn người đàn ông trên người mình.

“Ôn Mạc Ngôn, chúng ta…. chúng ta hãy bình tính”

“Hài lòng không?”


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện