Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

Chương 2495


trước sau

Chương 2495

“Cố Gia Huy, anh sang ngồi bên cạnh anh hai đi, em sẽ ngồi cùng bác sĩ Anh.”

Tạ Quế Anh bây giờ là ân nhân lớn của nhà họ Cố, nên việc ngồi ăn cùng bàn với họ cũng chẳng có gì bất thường.

Bà chủ coi cô ta như người thân nhất của mình, vì vậy họ cũng coi cô ta như người thân trong gia đình.

Cố Gia Bảo rất thích bác sĩ Anh nên không ngớt lời khen ngợi cô ta trên bàn ăn, nếu không có cô ta thì có lẽ họ sẽ không biết cách xoa dịu bà chủ.

Từ khi có nước hoa của cô ta tặng thì tâm trạng của bà chủ rõ ràng đã ổn định hơn rất nhiều, chứng mất ngủ và hay mơ màng của bố chồng cũng được cải thiện rất nhiều.

Cố Trường Quân và cô ta cũng có thể được coi ở chung ngày đêm, hành động của Tạ Quế Anh quả thực không chê vào đâu được.

“Không biết Bác sĩ Anh thích người như thế nào, đến lúc đó sẽ đích thân tôi sẽ giúp cô tìm một người con cháu ở nhà có xuất thân trong sạch, tinh anh của giới thượng lưu giới thiệu cho cô!”

“Ông chủ nói đùa, tôi có thân phận gì chứ? Tôi thật sự không dám trèo cao tìm nhà giàu có, chỉ cần người không tệ là được rồi, tôi cũng không dám kén chọn, lại sợ người khác nhìn không lọt mắt đó!” Tạ Quế Anh ngượng ngùng cười.

Mặt Cố Gia Bảo sa sầm khi nghe thấy lời này, nói: “Bác sĩ Anh, cô đừng coi thường bản thân, cô ưu tú như vậy, chỉ có cô nhìn không lọt mắt người khác thôi, ai dám soi mối cô chứ?”

“Nhưng… mà tôi ở đây thân cô thế cô, cũng không bố không mẹ, cũng chỉ là bác sĩ..”

“Thì ra cô là vì chuyện này nên mới lo lắng như vậy. Từ hôm nay trở đi, cô chính là con gái nuôi của Cố Gia Bảo này, trong gia đình này mọi người không phân biệt đối xử với nhau.

Ngày mai tôi sẽ để cho.

nhóm quan hệ công chúng thông báo rộng rãi.”

“Cái này… cái này… không tốt lắm?” Tạ Quế Anh mở to mắt và nhìn ông đầy hoài nghỉ.

Nhưng mà trong lòng cô ta đã nắm chắc, đáy lòng lại nhếch mép.

Mọi thứ, theo đúng hướng mà cô ta thiết kế, tiến triển từng chút một.

“Chuyện này có gì mà không được? Từ nay con sẽ là đứa con thứ năm của bố nuôi, đây đều là anh trai của con. Nếu chúng bắt nạt con, con chỉ cần nói với bố nuôi šng, bố nuôi sẽ giúp con dạy dỗ nó.

Bác sĩ Anh… không, bây giờ phải thay đổi cách xưng hô thôi, Quế Anh, sau này chúng ta sẽ là một gia đình.”

“Tôi có thể không?”

Cô ta run rẩy nói, dáng vẻ lo sợ.

“Chuyện này có gì mà không thể? Bố vẫn là gia chủ của gia tộc này, Thiện Linh, con có ý kiến gì không?”

Nhìn sự hài lòng của Tạ Quế Anh, Cố Trường Quân đương nhiên sẽ không làm khó.

Bọn họ cũng muốn cảm ơn cô ta thật tốt, dù sao thì trong suốt những năm qua cô ta đã quên mình mà cho đi.

“Con không phản đối. Con rất vinh dự khi có một người em như bác sĩ Anh, nếu Ngọc Vy gặp em thì con bé nhất định sẽ rất thích!”

“Gia Huy?”

“Hết thảy đều nghe theo lời bố!”

“Minh Tâm, còn con thì sao?”

“Tốt lắm, nếu như vậy thì bác sĩ Anh cũng không phải lo lắng khi tìm bạn đời tốt rồi! Chỉ sợ là người đến cầu hôn sẽ đạp nát cửa nhà chúng ta đó”

“Cô bé, con nhìn đi nhiều người như vậy đều cảm thấy rất tốt, con còn chần chừ gì nữa, con ghét bỏ bố làm bố nuôi con sao?”

“Ông chủ, không dám!” Cô ta lại xua tay, hai mắt đỏ hoe, giống như hoa lê gặp mưa, ngay cả Hứa Minh Tâm cũng là phụ nữ nhìn còn cảm thấy thương xót.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện