Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

Chương 310


trước sau

Chương 310

“Hu hu…khi bạn trai nhà người ta trở về đều sẽ ôm hôn bạn gái. Khi bạn trai tôi quay lại thì anh ấy không mắng tôi thì sẽ đánh tôi. Tôi thật là đáng thương..”

Cô khóc nức nở trông rất thương tâm nhưng Cố Gia Huy biết rằng cô chỉ là làm bộ làm tịch.

Tiếng thút thít này truyền đến tai anh như tiếng mèo kêu và thực sự khiến trái tim anh thắt lại.

Bây giờ.. đánh hay không đánh đây? Cố Gia Huy chìm trong suy nghĩ.

Nếu không đánh, cô gái này có thể càng ngày càng không biết trời cao đất dày, không thể mềm lòng, nhất thời mềm lòng không chừng sau này anh sẽ bị làm cho tức chết.

“Em cho rằng anh sẽ bị lừa sao? Hôm nay anh không thể không đánh, còn phải đánh thật mạnh! Trước khi đi anh đã dặn dò em như thế nào, không thể liếc nhìn người khác một cái nhưng em đã liếc bao nhiêu lần rồi?”

Vừa nghe thấy những lời này, trái tim Hứa Minh Tâm lại đập rất mạnh.

Chết rồi, chết rồi, lần này cậu ba đã hạ quyết tâm rồi, xem ra anh ấy thực sự sắp đánh chết mình rồi.

Mông của cô vẫn còn nguyên vẹn chứ? Có khi thật sự biến thành mông heo kho tàu rồi!

Xem ra cô phải ra đòn quyết định.

Mắt thấy tay anh sắp hạ xuống, Minh Tâm vội vàng hét lên: “Chồng!”

“Hả?”

Cố Gia Huy phanh gấp rồi kinh ngạc nhìn cô, anh nghi ngờ vừa rồi mình nghe nhầm.

Cô ấy…cô ấy thực sự gọi mình là chồng?

Không phải cô ấy luôn xấu hổ sao? Bây giờ Hứa Minh Tâm

không còn có giới hạn nữa.

Thật hạnh phúc, chỉ cần hơi mở miệng là có thể tránh bị đánh.

“Em vừa mới gọi anh là gì?”

“Em không gọi anh, hừ, anh cứ đánh đi, dù sao anh cũng không thương em, anh đánh chết em đi!”

“Em…”

Cố Gia Huy không còn cách nào khác, chỉ có thể lắc đầu đỡ lấy trán, cuối cùng anh vẫn bị bắt thóp!

Mánh khóe của cô gái nhỏ này càng ngày càng thâm sâu.

“Không đánh nữa, em lại gọi anh một tiếng nữa.”

“Không, em thà chết chứ không chịu đầu hàng. Anh đánh đi, hôm nay nếu không đánh được em thì tương lai anh cũng không đánh được em. Anh là đàn ông thì nói phải giữ lời.”

“Hứa Minh Tâm, em đúng là có rất nhiều chiêu trò. Anh nghĩ rằng đầu óc của em đều được sử dụng cho những chuyện linh tính, ít nhất là vô dụng trong học tập.”

“Nói như vậy thì em vẫn còn có não! Anh có đồng ý hay không? Cậu chủ, anh không được lề mề, anh mau quyết đi, đồng ý hoặc là đánh em!”

“Dù sao anh còn phải đợi hai năm, không sao cả, chờ xem ai hơn ai!”

“Sợ em rồi! Mau mặc quần áo vào đi không lại bị cảm lạnh.”

“Nói như vậy là anh đồng ý rồi sao?” Hứa Minh Tâm vui vẻ nói.

“Ừ.”

Cố Gia Huy muốn nói rằng anh cảm thấy bất lực, hai người họ ai mới là sói ai mới là cừu đây.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện