Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

Chương 37


trước sau

Chương 37

Dưới lúc đang tức giận, cô quên không đóng cửa.

Cô đưa lưng về phía Cố Gia Huy, bắt đầu mặc quần áo.

“Hừ, cũng không biết nói vài câu dễ nghe, đáng lẽ nên khen mình đáng yêu mới đúng! Không biết là có EQ hay không nữa!”

Cô thở phì phò mặc xong quần áo, quay người muốn đi ra, bỗng nhiên phát hiện cửa phòng tắm không hề đóng, còn Cố Gia Huy dù bận vẫn ung dung đứng ngoài cửa nhìn cô.

Dáng người cô rất mảnh, toàn thân không có chút thịt thừa.

Làn da trắng nõn tinh tế, nhìn qua giống như lụa tơ tằm vậy.

Cái mông kia tuy rằng không lớn, nhưng nhìn qua rất mềm mại, có lẽ cảm xúc không tồi.

Hai chân thon dài rất đẹp mắt.

Cô vợ nhỏ của anh cũng không phải nhỏ, chỉ là chưa hoàn toàn lớn lên, cần người hỗ trợ.

“Ngài… Sao ngài lại nhìn lén em?”

“Cửa không đóng, tôi cho rằng em chủ động mời. Hơn nữa có ăn thì phải có trả, khi nãy em cũng nhìn tôi, hiện tại tôi nhìn em chắc không có vấn đề gì chứ?”

Bên môi anh treo một nụ cười ấm áp, hòa tan sự sắc bén, chỉ còn lại dịu dàng.

Rõ ràng anh đang dở trò lưu manh, nhưng lại nói một cách nghiêm trang đàng hoàng như thế!

Hứa Minh Tâm tức giận trừng mắt nhìn anh, gương mặt đỏ bừng, cô vắt hết óc suy nghĩ, cũng không tìm ra được chỗ nào không thích hợp để đáp trả.

“Ngài cũng chỉ có thể xem mà thôi, hừ!”

Cô thở phì phò, sau đó chui vào

trong ổ chăn.

Cố Gia Huy nghe vậy bất giác cảm thấy buồn bực, vì sao anh lại chỉ có thể nhìn? Thằng em của anh sinh ra là để bài trí sao?

Trước kia Hứa Minh Tâm ngủ trên giường cảm thấy giường này rất lớn, nhưng có Cố Gia Huy, cô lại cảm thấy giường bị thu nhỏ rất nhiều.

Mặc dù anh không có năng lực về phương diện kia, nhưng dù sao cũng là một người đàn ông.

Cô cảm thấy hai người cùng chung chăn gối rất kỳ lạ.

Gương mặt cô đỏ hây hây, dường như máu toàn thân dồn hết lên đầu.

Thân thể của cô co lại, nằm rụt về mép giường, không dám nhúc nhích.

Nhưng…

Cố Gia Huy được voi đòi tiên, từng bước áp sát.

Cô sợ tới mức rụt về phía sau, nhưng bên ngoài đã là mép giường.

Vào lúc cô sắp ngã, người đàn ông này nhanh tay lẹ mắt, ôm lấy eo thon của cô, ôm cô vào trong lồng ngực.

“Không phải là tin tôi là chính nhân quân tử sao? Sao còn sợ tới mức như vậy?”

Cố Gia Huy mở miệng trêu chọc.

Hứa Minh Tâm mặt đỏ tai hồng, vẫn cứng miệng đáp: “Ai sợ ngài? Em chỉ là không quen ngủ cùng người khác mà thôi.”

“Vậy thì từ nay về sau hãy làm quen đi, em nhất định phải ngủ cùng tôi cả đời.”

Cả đời…


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện