Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

Chương 447


trước sau

Chương 447

“Anh và anh hai đều yêu thương em, tuy không có quan hệ huyết thống nhưng em chính là em gái duy nhất của hai anh. Em có thể coi như anh là kẻ cuống em gái, nhưng anh không khoa trương như Lệ Nghiêm. Con gái trường thành rồi sẽ có bí mật nhỏ của riêng mình. Anh có thể cho em đủ không gian, nhưng.. anh ba không thể nhìn em chịu tùi thân, em và Minh Tâm, và cả Thanh Vân, chính là những người con gái quan trọng nhất cuộc đời này của anh.”

Cố Yên nghe những lời này, vành mắt nóng lên, nước mắt tí tách rơi xuống.

Cô không dám quay lưng lại, sợ sẽ không nhịn được mà nói cho Cố Gia Huy nghe chuyện ngày hôm qua.

Cô chỉ có thể nuốt hết tủi thân của mình vào trong bung

“Anh… Cảm ơn anh, Đời trước em chắc chắn phải tích nhiều phúc đức lắm nên đời này mới có được các anh trai luôn đối tốt với em như vậy. Em không tủi thân gi đâu, nếu có em nhất định sẽ nói với anh.””Em và Lệ Nghiêm… dù vui vẻ hay đau lòng… em đều sẽ lựa chọn người này. Em đã quen theo bước chân anh ấy, nhìn bóng dáng anh ấy. Em biết tình yêu của mình rất hèn mọn, một người phụ nữ mặt dày đi theo sau lưng một người đàn ông, dễ khiến người ta chế cười. Nhưng em không để bụng. Anh, em thật lòng yêu anh ấy, em tin anh ấy cũng sẽ đối xử tốt với em.”

Cô gắng sức nhin xuống run rẩy thút thít, giả vời bình tĩnh nói.

Cố Gia Huy thông minh như vậy, sao có thể không nghe ra sự run rẩy trong giọng nói của cô.

Anh hận mình không thể đứng dậy đi tới trước mặt cô, giúp cô lau nước mắt.

Nhưng anh lại nhịn xuống. Cố Yên tuy là một cô gái, nhưng có đôi khi con bé còn kiên cường cô chấp hơn cả đàn ông.

Anh siết chặt bút mày, giọng nói hơi khàn khàn: “Vậy thì

tốt rồi, mặc kệ em có đi bao xa, đừng quên anh ba nơi đây vẫn mãi mãi là chỗ dựa của em.”

“Anh… Nếu có một ngày Lệ Nghiêm làm ra chuyện rất có lỗi với em, mong rằng anh… Đừng vì em mà làm rạn nứt tình cảm anh em. Xin anh hãy ti tường em gái anh, em có khả năng xử lý tốt mọi chuyện, được không anh?”Cố Gia Huy nghe vậy, rơi vào yên lặng thật lâu.

Cố Yên nói lời này không phải giả thiết, mà tựa hổ đã dự doán trước được tương lai.

Anh không biết mình có nên đồng ý hay không. Một lúc lâu sau, anh nặng nề lên tiếng.

“Được.”

Cảm ơn anh ba.”

Cố Yên nhẹ thở ra một hoi, mo cửa đi ra ngoài.

Cố Gia Huy nhìn cánh cửa đã đóng lại, khẽ thở dài trong lòng.

“Em gái ngốc. Anh tin em có thể xử lý tốt, nhưng anh không tin minh có thể nhẫn nhịn được…”

Bốn giờ chiều, Cố Yên nhắn tin tới, hai người muốn đồng hành cùng họ.

Cố Gia Huy sắp xếp máy bay tư nhân, Hứa Minh Tâm nghe tin này thì thất vọng một lúc lâu. Cố Gia Huy mãi mới ép được Hữa Minh Tâm chịu nói ra tình hình thực tế.

“Trên máy bay. có cơm mà. Lần truớc em ăn, cảm thấy hương vị không tệ lắm. Em còn tường lần nàycó thể ăn tiếp nên buổi tối không ăn cơm.”

Cố Gia Huy nghe vậy, đấu chày ra hai vạch đen, cô thể mà vẫn nhớ mãi không quên cơm trên máy bay.

Cố Gia Huy đen mặt, đành đặt bốn vé máy bay khoang hạng nhất.

Hứa Minh Tâm sướng rơn, lập tức kéo hành lý lên xe.

Bốn người hội hợp ở sân bay, nửa tiếng sau tới sân bay Phú Quốc.

Mọi người ở khách sạn cà đêm, ngày hôm sau mới khởi hành đến bán đảo trên biển.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện