Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

Chương 495


trước sau

Chương 495

“Em có được xem pháo hoa bao giờ chưa? Trước đó trên này còn thấy được pháo hoa đấy.”

Diễn lắc đầu.

Hứa Minh Tâm lập tức cảm thấy cô bé này thật là đáng thương, chỉ là những thứ bình thường như thế mà cô bé cũng chưa một lần được nhìn thấy.

Có lẽ là do sức khỏe không được tốt bằng những đứa trẻ khác nên không thể ra ngoài, giống như chú ếch ngồi đáy giếng, chỉ biết ngồi trong góc nhỏ nhìn lên khoảng trời mênh mông ngoài kia.

Thế giới này lớn như thế, còn rất nhiều thứ như thế… “Không sao, nếu như lần sau em đến đây nữa thì hãy nhắn trước cho chị biết, chị có thể chuẩn bị pháo hoa cho em. Thế nhưng chị cũng không thể ở đây được lâu, vài ngày nữa là chị phải về rồi.”

“Chúng ta có thể gặp lại nhau.” Diên cầm lấy tay cô và chậm rì rì viết.

Ông lại cực kì ngạc nhiên khi nhìn thấy cảnh tượng đó.

Ông ấy cực kì hiểu tính tình của Diên, cô bé có thói quen giấu kín tất cả mọi thứ trong lòng, ngoài ông và bà chủ còn thường xuyên trao đổi với cô bé bằng ngôn ngữ tay thì cô bé chẳng mấy thân thiết với bất kì người nào khác.

Thế nhưng lần này cô bé lại cầm lấy tay của một người vừa mới gặp mặt lần đầu, viết chữ vào lòng bàn tay của người đó.

Đây là chuyện ông ấy chưa được từng thấy bao giờ.

Xem ra Diễn cực kì thích cô bé này, hay ít nhất là cô bé không ghét.

“Nếu lần sau em đến thì chị sẽ

làm thêm vài món cho em ăn, tay nghề làm bánh của chị cũng không đến nỗi tệ lắm.”

Hứa Minh Tâm cực kì tin tưởng vào bản thân mình.

Diên gật đầu.

Thế nhưng… Thời gian trôi qua rất nhanh.

Cũng chẳng được bao lâu thì ông lão đã nhận được một cuộc điện thoại, người ở nhà đang hối thúc ông ấy.

“Cô chủ, đến lúc chúng ta phải trở về rồi.”

Ông lão cực kì cung kính nói.

Ánh mắt Diên trở nên ảm đạm ngay trong chớp mắt, chẳng mấy chốc ánh mắt màu xanh nhạt ấy đã trở nên tối tăm.

Cô bé lại phải trở về cái lồng giam đó.

Cô bé quay đầu lại nhìn ông lão với ánh mắt vô tội, hỏi.

“Chú Strzyga, lần sau tôi có thể ra ngoài nữa không?”

“Bà chủ đã ra lệnh, tôi không thể làm điều ngược lại, chúng tôi cũng chỉ muốn tốt cho cô thôi!”

Ông lão cũng dùng ngôn ngữ của người khuyết tật, Hứa Minh Tâm biết chắc chắn bọn họ không muốn cho cô nghe hiểu nội dung của cuộc nói chuyện này.

Cô cực kì biết điều ngồi xổm một bên để nghịch tuyến.

Diên khẽ cụp mắt xuống, bầu không khí đau thương buồn bã bao phủ lấy người cô gái nhỏ.

Cô bé nhìn Hứa Minh Tâm với ánh mắt lưu luyến, cô bé rất thích người bạn này.

Cô ấy dùng tay nói: ‘Chú Strzyga, tôi thích bạn ấy.”


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện