Với dã tâm của Tiêu Văn thì không có khả năng ở bên một người không có tiền được.
Thẩm Lệ biết Nguyễn Tri Hạ đang nghi ngờ nên lên tiếng giải thích nói: “Người đàn ông bên cạnh cô ta tên là Thạch Quân, hẳn là ba ruột của con cô ta.”
Nguyễn Tri Hạ hỏi: “Sao cậu lại biết?”
“Trước kia lúc đi dự tiệc tớ từng nghe người ta đề cập qua sau đó cũng tình cờ gặp hai lần, Tiêu Văn là người mới không có kinh nghiệm nên chút chuyện này cô ta không giấu được nên nó cũng không phải bí mật gì.”
Thì ra Thẩm Lệ đã sớm biết chuyện Tiêu Văn bị Thạch Quân bao nuôi.
Bằng địa vị hiện tại của Thẩm Lệ và gia thế của chính cô còn có cả Cố Tri Dân ở sau lưng làm chỗ dựa thì các nhà đầu tư và đạo diễn đều phải nhún nhường đối với cô ba phần, trừ phi là người rất rất không có mắt thì những người bình thường còn lại thật sự là không dám làm càn ở trước mặt cô nhưng cái này cũng không hề ảnh hưởng tới những người kia tán gẫu mấy câu chuyện phiếm.
Nguyễn Tri Hạ nghe xong vẻ mặt kinh ngạc nói ra: “Giới giải trí của các cậu thật đúng là một chút bí mật cũng không có.”
Thẩm Lệ khẽ cười một tiếng: “Không phải không có chút bí mật nào mà là người bình thường không giấu được.”
Vì sao nhiều người lại chạy theo quyền lực và tiền bạc như vịt chứ, đó là bởi vì hai thứ này thật sự rất có ích, có nó liền có thể một tay che trời.
Nguyễn Tri Hạ từ chối cho ý kiến nhưng đối với chuyện như thế này bản thân cũng đã từng được trải nghiệm.
Lúc này có một nhân viên phục vụ đi tới.
Đến trước bàn ăn của Thẩm Lệ hơi cúi người xuống nói xin lỗi với hai người: “Xin lỗi hai cô, vừa rồi đã xảy ra một chút chuyện ngoài ý muốn, bữa ăn của hai người bị nhân viên phục vụ của chúng tôi không cẩn thận làm đổ mất, chúng tôi sẽ lập