Nhưng bây giờ, sau khi cô ấy và Đào Triển Minh càng ngày càng thân quen, trái lại cảm giác tính tình anh ta càng ngày càng tệ đi?
Khi Đào Triển Minh lên xe lại thấy Cố Mãn Mãn suy nghĩ tới thất thần.
Dường như cô ấy đang suy nghĩ chuyện gì đó khó hiểu, chân mày nhíu chặt.
Cô nhóc nghịch ngợm suốt ngày suy nghĩ thật nhiều chuyện.
Đào Triển Minh đang muốn khởi động xe lại chú ý thấy cô ấy còn chưa thắt dây an toàn, nghiêng người qua thắt dây an toàn cho cô ấy.
Cố Mãn Mãn phản ứng chậm nửa nhịp, phát hiện Đào Triển Minh đang thắt dây an toàn cho mình, động tác của anh ta gọn gàng dứt khoát nhưng Cố Mãn Mãn lại cảm giác được chút dịu dàng tới khó hiểu.
Con người có thói hư tật xấu là cho chút ánh sáng tỏa sáng rạng rỡ.
Một giây trước Cố Mãn Mãn còn đang suy nghĩ xem tâm trạng của Đào Triển Minh thế nào, tức cái gì, lúc này đã ném hết những vấn đề kia ra sau đầu.
Thật ra, nhiều lúc cô ấy còn cảm thấy Đào Triển Minh cũng dễ ở chung.
Nghĩ vậy, cô ấy ho khẽ một tiếng, hắng giọng một cái rồi lên tiếng hỏi Đào Triển Minh: “Anh… thấy hôm nay trông tôi thế nào?”
Cô ấy vừa mở miệng, không hiểu lại thấy hơi xấu hổ, tốc độ nói cũng nhanh hơn nhiều.
Đào Triển Minh đã thắt dây an toàn cho cô xong, đang ngồi thẳng người và khởi động xe.
Cho dù anh ta nghe được lời Cố Mãn Mãn nói nhưng nhất thời không nghe rõ nên hỏi lại: “Cái gì?”
Cố Mãn Mãn có hơi xấu hổ khi phải nhắc lại lần nữa, cô ấy giơ tay vén tóc ra sau