Hơn nữa, Lưu Chiến Hằng cũng nói, anh ấy chính là chồng chưa cưới của cô.
Nhưng tại sao cô lại không hề có chút ký ức nào.
Không nói tới chuyện cô không nhớ tới, có phải cô có một người chồng sắp cưới tên là Lưu Chiến Hằng hay không, mà ngay cả tên của cô là gì, cô cũng không nhớ ra được.
Cô đã mất đi tất cả ký ức về quá khứ.
Bây giờ, trong đầu cô chỉ là một mảnh trống rỗng, trống đến mức làm cho cô phải sợ hãi.
“Ừ.” Lưu Chiến Hằng trầm mặc đáp một tiếng, anh dùng một ánh mắt quan sát nhìn chằm chằm Nguyễn Tri Hạ, cũng không biết anh đang suy nghĩ gì.
Ngón tay của Nguyễn Tri Hạ đặt ở bên người, không được tự nhiên quấn chăn vào ngón tay: “Các cô ấy còn nói, anh chính là… chồng chưa cưới của tôi…”
Lưu Chiến Hằng gật đầu: “Đúng vậy.”
Sau mấy giây, Nguyễn Tri Hạ hơi mơ màng lắc đầu, phản bác theo bản năng: “Không đúng.”
Nếu như Lưu Chiến Hằng đúng là chồng chưa cưới của cô, vậy thì tại sao trong lòng cô lại không hề có một chút cảm giác thân thiết với anh ấy.
Tình cảm có thể sẽ mất đi theo ký ức, thế nhưng làm sao có thể không có một chút cảm giác thân thiết chứ?
Dù sao thì cũng là một người thân cận như vậy mà.
Đáy mắt của Lưu Chiến Hằng lóe lên vẻ hứng thú: “Em cảm thấy tôi đang lừa dối em sao?”
“Tôi…” Nguyễn Tri Hạ nhớ tới những lời y tá nói, cô vội vàng lắc đầu, nhỏ giọng do dự nói: “Tôi không có, rất có thể là do… lúc trước chúng ta không có tình cảm sâu đậm… nếu không thì tôi…”
Nếu Lưu Chiến Hằng có thể ở bên cô lúc cô trở thành người thực vật, còn ở bên cô tới ba năm, mặc kệ nói như thế nào thì anh ấy cũng là người có tình có nghĩa, cô tin anh sẽ không lừa dối cô.
Cô không hề có cảm giác thân thiết đối với cô, rất có thể là bởi vì lúc trước tình cảm giữa hai người không được tốt.
“Đúng vậy, lúc trước tình cảm của chúng ta không được tốt, nhưng mọi chuyện đều đã qua rồi, chúng ta có thể quen biết nhau một lần nữa, bắt đầu