Oa, chồng của cô vì sao lại tội nghiệp như vậy?
Cô tiếp tân vẻ mặt nghiêm trọng, toan định giải thích cho Đàm Tiểu Ân hiểu sự đáng sợ của cái tên này là như thế nào.
Vừa hay tiếng thang máy riêng của tổng giám đốc mở ra.
Âu Minh Triết một thân áo sơ mi trắng vừa vặn thanh lịch cuốn hút ánh nhìn.
Cả người tản ra hơi lạnh, nhưng càng như vậy càng khiến người khác phải ngước nhìn.
Nhân viên nữ cúi đầu nhìn trộm, không biết có bao nhiêu người đã điêu đứng với khuôn mặt cùng tướng chuẩn soái này.
Tuy nhiên, khi vào mắt Đàm Tiểu Ân thì phong cách ăn mặc kia bị biến dạng méo mó đến khó tả.
Tiểu Ân bỏ qua cô gái lễ tân kia, một đường hướng về Âu Minh Triết.
Hắn vừa hay từ lúc ra khỏi thang máy cũng đã thấy cô.
Đàm Tiểu Ân rất nhanh đã đi đến trước mặt Âu Minh Triết dưới ánh mắt sốt ruột của vô vàn người.
Lời đã chuẩn bị trong miệng, đang định phát thành tiếng, đột nhiên cô dừng lại.
Cô bỗng dưng nhớ ra một chuyện quan trọng.
Hôn nhân của bọn họ là chuyện bí mật, ít người biết đến!
Âu Minh Triết nhìn cô gái này chuẩn bị nói gì đó, sau lại im lặng khiến hắn vô cùng tò mò.
Phút chốc, hắn cũng quên mất tình trạng hôn nhân của bọn họ.
Đang định hỏi vì sao cô ở đây, bên tai đã nghe thấy tiếng nói trong trẻo, ngọt ngào của cô bên tai.
Nhưng mà, nội dung có hơi khác biệt...
"Anh là Âu Minh Triết sao? Tôi là nhân viên giao hàng, có người gửi một món đồ lớn cho anh.
Tuy nhiên vì cơ thể không cho phép, tôi không thể di chuyển nó vào trong này được.
Phiền anh có thể đi theo tôi lấy hàng không ạ?"
Cả đại sảnh đông người đều im lặng không tiếng động, ngơ ngác nhìn cô gái nhỏ này.
Âu Minh Triết cũng không ngoại lệ, nhìn Đàm Tiểu Ân bằng con mắt khó hiểu, trên đầu đã xuất hiện ba vạch đen.
Đại sảnh lặng như tờ mãi cho đến khi Chu Việt phía sau bước lên phía trên cười trừ.
"Ha ha, bạn nhỏ chắc lần đầu nhận nhiệm vụ nên không biết, ship đồ cho Âu thiếu thì cứ chuyển qua tôi là được rồi."
Âu Minh Triết nghe vậy, quay đầu sang nhìn Chu Việt, ánh mắt màu hổ phách như có gai nhọn vô hình, chọc cho sau lưng Chu Việt đẫm mồ hôi lạnh.
Cậu rõ ràng làm tròn bổn phận thư ký, vì sao lúc này lại bị trừng như vậy?
Chu Việt lúc này nhỏ nhoi đáng thương cúi đầu, từ từ di chuyển ra phía sau.
Mọi người coi thái độ của tổng giám đốc không tốt, đương nhiên không ngu ngốc hóng hớt nữa, mạnh ai nấy lo tiếp tục công việc của mình.
Âu Minh Triết một tay xách cổ áo của Đàm Tiểu Ân lên.
Khác biệt chiều cao làm cho Đàm Tiểu Ân dễ dàng bị nhấc bổng, sau đó thì theo bước chân dài của ông xã mà rời khỏi công ty.
Mọi người trộm nhìn theo bóng dáng nhỏ xinh kia, không khỏi tiếc than.
Đáng tiếc, nhỏ như vậy mà đã