Vẻ mặt Mặc Tu Nhân không chút thay đổi: “Chuyện này tôi cũng không biết, tôi cũng đâu phải con giun trong bụng anh ta!”
Bạch Cẩm Sương nhíu mày: “Vậy những lời anh mới nói là có ý gì?”
Mặc Tu Nhân hơi nhíu mày: “Đó là suy đoán hợp lý mà thôi, em cảm thấy Trịnh Hoài Thanh sẽ không gậy ông đập lưng ông sao? Ngu ngốc!”
“Anh mới..” Cuối cùng Bạch Cẩm Sương cũng không có can đảm mắng người này, cô tức giận bất bình mở miệng: “Cho dù anh ta có ghi âm, tôi cũng có ghi âm toàn bộ mọi chuyện vừa rồi. Nếu anh ta dám lấy ra đoạn ngắn, đăng đoạn ghi âm tôi thừa nhận chuyện này do tôi đặt bấy, tôi sẽ đăng hết ghi âm chứng minh tôi trong sạch, xem đến lúc đó mọi người đứng Về bên ai!”
Bạch Cẩm Sương nói xong, lập tức lấy điện thoại ra, rõ ràng đang ở giao diện ghi âm.
Trong khoảng thời gian này cô đã học khôn, trong tình huống nào đều phải làm việc cẩn thận!
Trái lại Mặc Tu Nhân không nghĩ tới, buổi họp báo đã kết thúc rồi, Bạch Cẩm Sương còn đang ghi âm, vẻ mặt anh hơi kinh ngạc: “Xem ra còn có chút đầu óc!”
Bạch Cẩm Sương tức giận tới mức khóe lật: “Mặc Tu Nhân, anh độc miệng miệng giật như vậy, hẳn là không có bạn đúng không?”
Đôi mắt Mặc Tu Nhân lóe sáng: “Bạn của tôi đúng là không nhiều lắm, nhưng chỉ cầu chất lượng, không cầu số lượng!”
Sau khi Mặc Tu Nhân nói xong, còn nhìn thoáng qua Bạch Cẩm Sương với vẻ đầy ngụ ý.
Bạch Cẩm Sương nghẹn lời, cô cảm nhận được khinh bỉ thâm sâu đến từ người này.
Cô hơi bực bội quay đầu nhìn bên ngoài cửa sổ xe, cô cũng là người có cá tính: “Rốt cuộc là anh có đi hay không?”
Đôi mắt Mặc Tu Nhân sâu thẳm, anh không nghĩ tới, vậy mà cô nổi đóa.
Không hiểu sao anh lại nghĩ tới Tống Chí Nam, mỗi lần cô ta tức giận đều hung dữ như vậy.
Anh đột nhiên vươn tay véo đôi má mềm mại của Bạch Cẩm Sương, tay để sau đầu cô, kéo đầu cô lại gần: “Sao thế? Tức giận à? Cảm thấy tôi nói sai rồi sao?”
Tư thế này lập tức kéo gần khoảng cách giữa hai người, hơn nữa sau gáy còn bị anh giữ lấy, khiến toàn thân Bạch Cẩm Sương trở nên cứng ngắc, cô cứng miệng nói: “Tôi không tức giận!”
Mặc Tu Nhân cười nhạo một tiếng, giọng điệu làm như khinh thường: “Gho dù có hay không, ánh mắt nhìn người của em thật sự quá kém cỏi!”
Bạch Cẩm Sương không phục: “Vậy tổng giám đốc Mặc thì sao? Tôi chọn anh để kết hôn, những lời này của anh là đang nói mình kém cỏi, hay là mắt của tôi mù, mới có thể chọn trúng anh?”
Đôi mắt Mặc Tu Nhân lập tức âm u: “Bạch Cẩm Sương… Em đang khiêu khích tôi à?”
Bạch Cẩm Sương cố nén tức giận xuống, bình nứt không sợ bể: “Anh nghĩ vậy thì cứ cho là vậy đi”
Đôi mắt Mặc Tu Nhân nheo lại đầy