Đến tối muộn hai người mới thức dậy.
Dương Họa Y định ngồi dậy để đi ăn tối nhưng lại bị anh giữ lấy ôm chặt.
Cô nhíu mày ngước lên nhìn anh.
- Mau buông tôi ra!
- Không! Anh muốn ôm em như vậy thêm lúc nữa.
- Nhan Từ Khuynh làm nũng dụi đầu vào người cô.
- Anh...!
Dương Họa Y đỏ mặt lên.
Anh...!anh ta dám làm hành động mà đến Nhan Từ Triệt còn chưa dám làm với cô.
- Họa Y!
- Sao?
- Sau này...!dù có chuyện gì...!cũng đừng bao giờ rời bỏ anh được không?
- Nếu...!tôi nói không thì sao?
- Anh luôn tôn trọng mọi quyết định của em.
Lần nữa Dương Họa Y cảm thấy lòng rối bời.
Đúng là bây giờ anh đã rất cố gắng, nỗ lực tìm đủ mọi cách để có thể bù đắp lại những gì trước đây anh đối xử với cô.
Nhưng hiện tại, cô vẫn không thể ngừng nhớ về người đó.
Không phải cô không có chút rung động nào trước những hành động của anh nhưng cô lại cảm thấy đau trước thái độ xa cách của người đó.
- Em có chuyện gì sao?
- Không có...!
- Em không muốn nói anh cũng không ép em.
Nhưng cứ giữ mãi trong lòng như vậy cũng không phải là cách hay.
Nếu em cảm thấy không thoải mái thì nói ra với anh nhé?
- Ừm...!
- Thôi! Giờ xuống ăn tối xong anh dẫn em ra ngoài đi dạo nhé?
Dương Họa Y gật đầu...!
- Trời lạnh lắm đấy! Em mặc thêm cái áo này vào.
Quàng thêm khăn nữa...!
Vừa nói, Nhan Từ Khuynh vừa mặc áo, quàng khăn cho cô.
Hành động này của anh lại khiến cô nhớ về người đó...!
- Tiểu Y! Cậu muốn người khác phải chăm sóc cho cậu sao? Trời lạnh như vậy mà cậu chỉ mặc có như vậy thôi sao?
- Tớ bệnh đâu cũng khiến cậu chăm chứ? Tớ chỉ cần Tiểu Ngọc lo là đủ rồi!
- Bướng nhỉ? Mau quàng khăn vào cho tớ không thì ở nhà đi!
- Được rồi! Quàng khăn là được chứ gì!...!
Bất giác Dương Họa Y rơi một giọt nước mắt.
- Họa Y, em sao vậy?
Nhan Từ Khuynh thấy cô khóc thì không khỏi lo lắng.
Anh vội đưa tay lau nước mắt cho cô.
- Em thấy không khỏe chỗ nào à? Hay em lại nghĩ ngợi gì không tốt rồi?
- Nhan thiếu...!giờ tôi muốn ở một mình...!Anh...!để tôi đi một mình...!
Dứt lời, cô quay người đi nhanh ra cửa để lại anh đứng một mình ở đó.
Trời lất phất mưa phùn.
Một bóng dáng nhỏ bé đi lang thang trên con phố thưa.
Giờ trong lòng Dương Họa Y vô cùng rối bời.
Họ là anh em ruột đấy! Liệu bây giờ ly hôn với anh rồi quay ra ở cạnh em có bị người khác dị nghị không? Và bố mẹ chồng có đồng ý như vậy không? Hay họ sẽ trở nên ghét bỏ mình? Và...!liệu cậu ấy có còn chấp nhận mình nữa không?
Chợt cô nở một nụ cười.
Nụ cười chứa đầy sự khinh bỉ.
Dương Họa Y, từ bao giờ mày lại có thể nghĩ ra những ý nghĩ vớ vẩn như vậy cơ chứ? Dù mày vẫn còn tình cảm với người ấy nhưng giờ mày đã là vợ của người khác rồi.
Từ xưa đến giờ mày luôn là người giữ gìn hình tượng bên ngoài.
Vậy lấy cái vẻ ngoài này làm lựa chọn đi...!
Dương