Đợi Từ Lạc thay quần áo xong, Diệp Thành trước lái xe đua cô đến quán của cô.
Xe anh dừng trước đường lớn đối diện với quán của Từ Lạc. Anh mở cửa xe ra, nói với Từ Lạc ở ghế phụ, "anh ôm em qua đường."
Sắc mặt Từ Lạc có chút mất tự nhiên, " thôi, em tự đi là được."
" Để anh ôm em." Diệp Thành vẫn kiên định, "đường xá nguy hiểm, huống chi chân em còn chưa khỏi hẳn, có thể ít đi lại vẫn là tốt nhất."
Từ Lạc không nói chuyện, mắt thấy Diệp Thành mở cửa xe đi xuống, tới bên cạnh cô, dùng tư thế cực kỳ nồng nàn ôm ngang cô lên.
Từ Lạc có chút mất tự nhiên ho vài tiếng, "em nói... anh cũng không cần làm đến vậy, qua đường mà thôi, em có phải trẻ con mấy tuổi đâu."
Diệp Thành ôm cô đi về phía trước, "thôi nào, cứ coi như để anh an tâm được không?"
Từ Lạc bĩu môi, "anh bây giờ, cái miệng thật dẻo nha, cái gì cũng muốn chen vào, em..nói rồi, em chưa hoàn toàn tha thứ cho anh đâu, anh á, đừng có mà giống như đại cung nữ hầu hạ bên Từ Hy thái hậu vậy."
Diệp Thành nhìn gò má trắng nõn của Từ Lạc, nhẫn nhịn kích động, thật muốn cúi đầu cắn một cái trên cái má kia.
Bên trong quán, Ngọc Thảo vừa thấy Diệp Thành ôm sếp nhà mình vô cùng tình tứ đi vào quán, thực sự giật mình, bất quá cô cũng kịp phản ứng rất nhanh, cười nói, "Chị Từ, Diệp....Diệp tổng ! Chào anh chị buổi sáng."
Từ Lạc cười một tiếng, làm an tâm Ngọc Thảo, "Ừm, đến sớm chút, em ăn sáng rồi chứ?"
Ngọc Thảo gật gật đầu, mắt thấy Diệp Thành an trí sếp nhà mình trên ghế nằm mềm nhũn. Trong lòng tự nhiên cảm thán hâm mộ dâng đầy.
"Được rồi, em ngồi đây rồi, anh yên tâm chưa?" Cô vừa nói, vừa quay lưng về phía Diệp Thành. Tên đàn ông này, từ lúc nghe cô nói cho anh ta cơ hội, làm ra loại quan tâm còn quá mức tưởng tượng của cô. Thật là khó tin.
Diệp Thành gật gật đầu, "vậy em chú ý nghỉ ngơi, buổi chiều liền tới đón em đi bệnh viện."
Dứt lời, anh liền xoay người rời đi, chỉ là vừa đi đến cửa, lại vòng ngược trở lại, giao một phong thiếp mời vào tay Từ Lạc rồi nói, " đúng rồi, anh quên, cái này anh quên đưa em."
Từ Lạc cầm phong thiếp mời, "đây là...?"
" Bác sĩ Lương tối hôm qua đã gửi cho em, anh quên không đưa em." Diệp Thành nói xong, gật đầu với Từ Lạc, xoay người lần nữa đi khỏi, rồi lái xe đến công ty.
Từ Lạc ngồi tại chỗ cầm lấy phong thiếp mời. Là thiếp mời của Lương Minh Phương? Có thể là vì dịp gì nhỉ?
Cô tò mò, lật ra xem, vậy mà lại là thiệp cưới của Lương Minh Phương và Đặng Đình Phi. Trong thiệp mời có ghi rõ, thời gian, địa điểm tổ chức. Một tháng sau là hôn lễ của họ. Đúng là tin tốt, hai người họ quả thật đã có thể sóng vai cùng nhau thật sự rồi.
Gần đến chiều.
Lộ Hà gọi điện đến cho Từ Lạc. Vừa nghe tin Lương