Lại thêm một tháng trôi qua.
Tại một trấn phía Bắc trong thành phố.
Trong khu chung cư nhỏ, một cô gái mặc chiếc đầm len vàng in hình hoa văn đầy bông bỉ ngạn đỏ rực, bên ngoài khoác thêm một chiếc áo bông dày, đang mở cổng đi ra ngoài lộ lớn để đón xe.
Thoạt nhìn dáng vẻ có chút chậm chạp vì cô gái này đang mang thai.
Có lẽ thai kỳ bước vào tháng thứ 6, lại là mang thai bé gái, nên bụng cũng khá lớn.
Trên tay cô là một giỏ hoa quả, còn có cả hoa tươi bên trong.
Đoán chừng là cô đi thăm hỏi ai đó ở bệnh viện thì phải.
Không ai khác, cô gái này chính là Quách Vân.
Ngày đó từ trên du thuyền trở về, cô đã có quyết định sẽ buông tay Vũ Minh Thiên để anh tùy ý lựa chọn hạnh phúc đời anh.
1 tháng sau đó, cô mới có cuộc hẹn với Vũ Minh Thiên tại Sweet Happy, hôm ấy, cô còn chưa kịp nghe được thổ lộ của anh thì nhận được tin báo mẹ cô nhập viện cấp cứu.
Vậy nên, cô liền đi gấp đến bệnh viện với mẹ, sau khi mẹ qua cơn nguy hiểm, Quách Vân đã đưa mẹ cô về bệnh viện ở quê cũ, chính là thị trấn ở phía bắc thành phố này để sinh sống.
Lúc đó, khi sức khỏe của mẹ ổn định, cô định sẽ quay lại nước ngoài để tiếp tục công việc của bản thân.
Nhưng kế hoạch hoàn toàn bị bác bỏ vì....
Cô mang thai.
Là mang thai của Vũ Minh Thiên.
Cảm giác vừa vui lại vừa sợ.
Vui vì tình cảm đơn phương bao năm cô dành cho anh cuối cùng cũng được đền đáp bằng một sinh linh bé nhỏ.
Còn sợ là vì cô nghĩ anh sẽ không chấp nhận, vì cô biết anh chỉ xem cô là bạn thân không hơn không kém, dù đã xảy ra quan hệ, nhưng hình như Vũ Minh Thiên không mấy nghĩ đến trách nhiệm với cô.
Huống hồ anh lại là một thiếu gia nhà giàu nhất nhì thành phố, cha mẹ anh chắc chắn sẽ không để cho anh lấy một cô gái bình thường như cô.
Gia đình Quách Vân không giàu, chỉ thuộc hạng khá giả một chút.
So với nhà họ Vũ quả thật không môn đăng hộ đối, vậy nên cô mặc cảm...
Sau khi có thai hơn một tháng Quách Vân quyết định nhắn tin cho Vũ Minh Thiên, hi vọng anh sẽ theo địa chỉ trong định vị điện thoại để tìm cô.
Đó cũng chính là tin nhắn Vũ Minh Thiên đọc được vào nửa năm trước lúc anh gặp Từ Lạc tại quán.
Từ đó đến nay đã nửa năm rồi cái bụng cứ lớn dần lên, nhưng anh vẫn chưa đến tìm cô.
Quách Vân lúc này thất vọng triệt để.
Cô nghĩ, có lẽ chỉ cần một mình cô nuôi con cũng đủ rồi.
Còn Vũ Minh Thiên, nếu anh có thể có một gia đình hạnh phúc thì cũng tốt.
Nghĩ như vậy, nên Quách Vân không trông mong gì nữa, cũng không liên lạc cho anh nữa, dù trong lòng vẫn thương anh rất nhiều...
Cô sống ở thị trấn này vừa làm việc vừa chăm mẹ ở bệnh viện.
Cuộc sống cứ thế trôi qua hơn nửa năm trời...
Quách Vân vẫn đinh ninh rằng, có lẽ bây giờ Vũ Minh Thiên chắc là có một gia đình yên ấm rồi cũng nên.
Nhưng cô lại không biết, tên ngốc Vũ Minh Thiên kia nói sao thì làm vậy, lòng dạ thẳng như ruột ngựa, Quách Vân nhắn tin cho anh, bảo anh chờ thì anh liền chờ, cũng không biết tìm cô...
Đủ ngốc!!
Quách Vân lúc này vác cái bầu khá lớn đứng tại điểm bắt xe bus để đến bệnh viện thăm mẹ.
Buổi sáng ở đây, lạnh thấu xương, mặc dù mặc áo bông bên ngoài, nhưng cô vẫn cảm nhận được răng môi đánh vào nhau vì lạnh.
Dưới chân cô đứng, tuyết cũng tích một lớp mỏng...
Đúng lúc ấy, Quách Vân cảm nhận được một sự bao phủ ấm áp truyền đến từ phía sau, kèm theo một giọng nói trầm khàn nhưng lại chất chứa sự nhớ nhung trong đó.
"Tiểu Vân, mình rốt cuộc cũng tìm thấy cậu rồi!"
Quách Vân hoảng hồn chậm chạp xoay người lại nhìn, trước mắt cô, Vũ Minh Thiên đầy chững chạc trong bộ đồ đơn bạc, quần tây, áo len kín cổ, bên ngoài còn mặc thêm một áo khoác ngắn...
Cô không dám tin vào mắt mình...
"Minh...Thiên...cậu...cậu..." Quách Vân ấp úng không nói nên lời.
"Mặc ít như vậy, cố tình muốn lạnh chết sao?" Vũ Minh Thiên chất vấn.
Quách Vân vẫn đứng ngây ra, cô không dám tin người đột nhiên xuất hiện trước mắt cô đây là Minh Thiên.
Người mà cô vẫn luôn nhớ thương không nguôi.
"Cậu tại sao tìm...được chỗ này?" Quách Vân hai hốc mắt nóng lên, giọng run run hỏi.
Vũ Minh Thiên cười cười, xoa