Bát Nhã bị thương rất nặng, cô ta ôm lấy bờ vai ngọc của mình mà phát run, khuôn mặt xinh đẹp tái nhợt không còn chút máu, Phật quang quanh thân bị mờ đi, thậm chí niệm lực Phật gia cũng đã dần dần muốn tan biến.
“Bát Nhã của Thiên Tông quả nhiên rất đẹp”, thanh niên áo đen mỉm cười âm hiểm nói, hắn ta đang phe phẩy chiếc quạt giấy trong tay và ngắm nhìn Bát Nhã, tựa như đang chiêm ngưỡng một bức họa đẹp, trong mắt của hắn ta lúc này chỉ hiện lên sự ô hợp.
Ai cũng yêu thích cái đẹp, hắn ta cũng không ngoại lệ, nhưng theo một cách hết sức tà dâm.
“Trì hoãn ắt có biến”, lão già áo tím lãnh đạm nói, nhanh chóng vung kiếm lên.
“Giết cô ta bây giờ cũng thật đáng tiếc, ta còn chưa được nếm qua hương vị của tín đồ Phật gia, cảm giác chắc chắn sẽ rất tuyệt diệu”, thanh niên áo đen liếm mép, âm hiểm cười như lệ quỷ, sự tà dâm trong ánh mắt lại càng lúc càng đậm hơn, hắn ta đã tưởng tượng ra cảnh Bát Nhã ở dưới thân hắn ta và cảm thấy nóng hết cả người.
“Tật xấu này của ngươi khi nào mới có thể sửa được đây?”, lão già áo tím liếc mắt một cái nói, sau đó lão ta cũng thu kiếm lại, những chuyện nam nữ này lão ta không hề cảm thấy hứng thú, cũng không rảnh xem mấy cảnh thân mật.
Thanh niên áo đen im lặng, hơi giơ tay lên, năm ngón tay hướng về phía Bát Nhã.
Đột nhiên Bát Nhã bị hút tới, vết thương của cô ta quá nặng cho nên không thể chống cự được nữa.
“Chết thế này thật sự nhục nhã”, Bát Nhã lẩm bẩm, cô ta đã yếu đuối đến mức không còn sức tự sát, chỉ có thể để mặc cho bản thân bị hút tới, tín đồ Phật gia lúc này cũng đã không thể giữ được bình tĩnh nữa, cô ta đang hoảng sợ giống như đã nhìn thấy thần chết tới gần ngoác miệng cười dữ tợn với mình.
Đột nhiên vào lúc này phía sau lưng cô ta đã xuất hiện thêm một bàn tay kéo cô ta trở lại.
Bàn tay đó tất nhiên là của Triệu Bân, cuối cùng hắn cũng đã đến đúng thời khắc mấu chốt.
Phá!
Triệu Bân quát lên một tiếng vô cùng mạnh mẽ.
Thanh niên áo đen mất cảnh giác cho nên bị trúng phải