Linh tự được luyện ra đang lơ lửng trong lòng bàn tay của Triệu Bân, có một cảm giác khí phách lan tỏa, không thể nói thành lời.
“Hay cho một Độn Giáp Thiên Tự”.
Triệu Bân đưa nó lên trước mặt, cứ nhìn ngắm mãi.
Thế nhưng đạo hạnh của hắn chẳng ra đâu vào đâu nên không nhìn ra được manh mối.
Đến cả Nguyệt Thần còn chẳng nhìn ra, huống hồ là hắn.
Hắn rút kiếm Long Uyên, khắc Linh Tự lên đó.
Uỳnh! Uỳnh!
Long Uyên bỗng chốc rung lên bần bật, bởi vì hai Thiên Tự có cảm ứng, phát sáng chói ngời.
Triệu Bân nhìn thấy cảnh ấy mà mắt mũi lấp lánh.
Sau khi in hai Thiên Tự lên đó, kiếm Long Uyên của hắn trở nên phi phàm hơn, toàn bộ thanh kiếm được bao trùm bởi ánh sáng vàng kim rực rỡ, kiếm khí liên tục vờn quanh, tiếng kiếm ngân chói cả tai.
Người làm chủ như hắn cũng cảm thấy sắc bén hơn bội phần, bá đạo hơn bội phần, cầm nó đi chém người chắc chắn uy lực không tầm thường.
Keng!
Khi hắn đang mải nhìn thì đột nhiên nghe thấy một tiếng gầm.
Triệu Bân đột ngột đứng dậy rồi nhanh chóng quay người.
Đập vào mắt hắn là một luồng sáng, nói cho đúng hơn, là một mũi tên đen thui đang lao về phía hắn, tốc độ cực kỳ nhanh, đã vậy còn bao trùm thứ sát khí đáng sợ.
Một khi trúng tên, chắc chắn hắn sẽ toi mạng.
Trong thời khắc nguy cấp, hắn dùng kiếm Long Uyên chắn ngang trước thân mình để đỡ đòn.
Keng!
Âm thanh cứng ngắc vang lên,