Râu chữ bát và Triệu Bân đã dùng thuật độn thổ, quen mặt ư? Lại còn không quen được chắc? Trước khi đến đây chúng ta còn quần nhau một trận bên bờ sông Vong Xuyên mà? Cả đám Huyền Dương tầng cao nhất suýt đánh bọn này chết tươi đấy.
“Chạy đi đâu”, tên kia hét to, cưỡi hổ đuổi theo: “Tóm lấy chúng”.
Vừa mới hét xong thì dù là người bay trên trời hay chạy dưới đất gì cũng tập trung về phía này, những kẻ muốn tìm Mộng Điệp đều bao vây họ.
“Tách ra trốn đi”, Triệu Bân nói xong bèn đi thẳng về hướng bắc.
“Được”, râu chữ bát nói xong, vội vàng đuổi theo Triệu Bân.
“Đã bảo là tách ra trốn rồi cơ mà?”, Triệu Bân nói xong bèn đi thẳng về hướng bắc.
“Đi theo ngươi mới tốt, theo ngươi an toàn”.
“Ta…”
“Tên khốn, ngươi còn định chạy ư?”, hai người đang đấu võ mồm với nhau thì trước mặt bỗng có một con sói lửa to phun ra ngọn lửa nóng bỏng, trên lưng sói lửa là một ông lão một mắt, trông thì thiếu mắt đấy nhưng dùng cũng khá tốt nhỉ? Ánh mắt cứ sáng lóe lên, chém một kiếm.
“Cút”.
Triệu Bân vừa mới hét lên thì ông lão kia đã choáng váng hết cả đầu óc.
Còn chưa kịp tỉnh táo thì râu chữ bát đã tiến tới, lấy thanh kiếm trong tay áo ra, một kiếm cắt dứt cổ, sau đó là sói lửa, cũng bị tiễn đi.
Một cảnh giới Huyền Dương tầng thứ năm mà dám nhảy nhót trước mặt hai người họ… Tìm chết.
Hai người phối hợp cực kỳ ăn ý, chọn chiêu độn thổ cực kỳ trêu ngươi.
Phương châm của râu chữ bát vẫn sáng suốt như thế, bám theo chẳng khác gì cái đuôi, Triệu Bân đi đâu lão ta theo đó!
Ầm! Ầm!
Ngọn núi dưới ánh trăng trở nên hỗn loạn.
Những kẻ truy đuổi dưới đất đều tập trung lại đây, người trên cao chỉ đường, dù hai người có trốn tới đâu cũng có thể nhìn thấy, nhiều cao thủ như thế, họ không tin vẫn không bắt được.
“Chắc là sẽ ngã xuống đây mất!”
Râu chữ bát ho ra một