Chưa bao giờ cô ta có thể nhìn thấy rõ bản chất của một người chỉ trong nháy mắt một cách rõ ràng như vậy, dưới khuôn mặt tràn đầy lo lắng cùng yêu thương lại ẩn chứa một bộ dạng rất đáng ghê tởm.
Nhưng cô ta không trách thanh niên áo trắng, đã không trách lại càng không có gì để hận.
Bị Liễu Như Nguyệt lạnh lùng nhìn chằm chằm, thanh niên áo trắng cảm thấy cả người mất tự nhiên, khuôn mặt cũng dần dần nóng lên, lần này đi tới Huyễn Vụ U Lâm, chẳng những không tìm được bảo bối mà còn đánh mất trái tim của người đẹp, đúng là mất mặt hết sức, cũng may hắn ta vẫn còn sống cho nên vẫn còn có cơ hội khôi phục tự tôn của mình.
"Đi, lão phu cần phải tìm một chỗ ngồi áp chế chấn động".
Nhóm lão tiền bối ôm lấy cái lưng già nua của mình chật vật bước ra ngoài, trong lòng vẫn còn hết sức sợ hãi.
Có rất ít người ở lại, vừa chạy ra khỏi Quỷ Môn Quan, ngẫm lại còn cảm thấy kinh hoàng.
Có rất nhiều người rời đi, Huyễn Vụ U Lâm ngay lập tức trở nên trống trải không ít.
"Sư muội, nên sớm trở về thôi!", thanh niên áo trắng nói, ánh mắt kiên định, giọng điệu âm trầm: "Sư huynh thề nhất định sẽ giúp muội tìm được quả Thiên Linh".
"Thề thốt nhiều quá dễ ăn quả báo lắm".
Liễu Như Nguyệt lẩm bẩm, cuối cùng im lặng quay người rời đi.
Cô ta đã đi rất xa mà cũng không quên ngoái đầu nhìn lại, nhưng cô ta không thấy người đó bước ra, chẳng lẽ người đó cuối cùng cũng không ra được?
Thanh niên áo trắng vội vàng đuổi theo cô ta, ra sức nịnh nọt trên đường đi.
Sau khi hai người rời đi, lão già râu chữ bát và Vương Trác mới dám chạy đến.
Vương Trác thì còn bình thường, nhưng trạng thái của lão già râu chữ bát thì cực kỳ tồi tệ, thế mà lão ta vẫn muốn chạy vào khu rừng để rồi bị Vương Trác tóm lại, lão ta không thấy Thụ Yêu vẫn còn ở đó hay sao?
Nói đến Thụ Yêu, tối nay nó đã đại phát thần uy.
Huyễn Vụ U Lâm đã trở thành một đống hỗn độn, tất cả đều là kiệt tác của nó, xác chết của võ tu, hài cốt của yêu thú la liệt ở khắp mọi nơi, mặc dù Thụ Yêu ngàn năm không phải là cảnh giới Chuẩn Thiên nhưng nội tình của nó cũng đủ thâm hậu.
Thụ Yêu này ngàn năm sinh trưởng, ngàn năm ngủ đông, cho dù cảnh giới Chuẩn Thiên có xuất hiện ở đây cũng chưa chắc có thể làm gì được nó.
Gầm! Gầm!
Đám yêu thú cũng rất hoảng sợ, con nào cũng rụt đầu gầm gừ trong sào huyệt, không dám ló đầu ra ngoài.
Võ tu vốn không biết chỗ này có Thụ Yêu, bọn họ cũng không biết chỉ trong đêm nay đã có hơn chín phần mười yêu thú nơi này đều đã bị giết, nhiều tới mức đếm không xuể.
Triệu Bân cũng đang nằm trong đống xác