Lúc này, mọi ánh mắt đều đổ dồn lên người Lục Đình Vỹ.
Nhưng Lục Đình Vỹ lại làm như không biết gì cả, chỉ chăm chủ nhìn Đường Nhã Phương tro ngực, hỏi cô bằng một giọng nói trầm ấm.
"Có bị thương không?" "Không...! Không sao, cảm ơn anh!" Đường Nhã Phương vội vàng lác đầu
Cho đến giờ phút này cô mới tỉnh táo lại nhưng trên mặt vẫn còn một chút hốt hoảng.
Anh nâng Đường
Lục Đình Vỹ nhẹ nhàng thở ra một hơi.
Nhã Phương dậy, đợi sau khi cô đứng vững rồi mới buông tay ra sau đó nhẹ nhàng nói: "Lần sau cẩn thận một chút!"
Đường Nhã Phương gật đầu, không khỏi liếc nhìn người đàn ông kia, dường như rất tò mò tại sao anh lại ở đây.
Lục Đình Vỹ cũng không nói gì nữa, tỏ ra hoàn toàn không quen biết cô, thản nhiên nhìn sang chỗ khác rồi lại nhìn sang
Chủ tịch của Thời Đại bên cạnh, có chút không vui: "Chủ tịch Triệu, không khí làm việc ở Thời Đại luôn "náo nhiệt" như vậy sao?"
Sắc mặt của chủ tịch Thời Đại tái mét lại, hiển nhiên đã nhìn thấy tình hình lúc nãy.
Ông tức giận đến nỗi mất liên tục giật giật Từ trước đến nay Thời Đại luôn mong chờ được hợp tác với
Công ty giải trí Hoàng Gia.
Chẳng mấy khi có được cơ hội như thế này, không ngờ lại bị Lục Đình Vỹ thấy tình huống như vậy.
Lửa giận bốc lên tới đỉnh đầu nhưng do e dè Lục Đình Vỹ còn đang ở đây nên ông không tiện nổi giận, đành phải cố gắng đè nén.
Ông xấu hổ nói với Lục Đình Vỹ "Tổng giám đốc Lục, để anh chế cười rồi, chúng ta đến văn phòng trước đã, mời đi bên này" "Ù."
Lục Đình Vỹ lạnh nhạt đáp lại một tiếng, cũng không làm bộ làm tịch gì, dáng vẻ không giận mà uy
Khi Lục Đình Vỹ cùng chủ tịch rời đi, cả văn phòng bằng chốc sôi nổi hẳn lên.
"Không hổ danh là quý tộc độc thân đắt giá nhất thành phố Hải Phòng, đẹp trai quá trời, đẹp đến bất công luôn á.
"Chỉ cần nhìn anh ấy một cái thôi là cuộc đời này của tôi không uống phí rồi!" "Đây mới chính là đàn ông chân chính nè, vừa có tiền lại có quyền, sang trọng và nhã nhặn, xem ra chính là một nam thần lạnh lùng xa cách đây.
Vừa rồi mọi người có nhìn thấy tư thế của anh ấy và Đường Nhã Phương không? Thực sự giống như thần tiên hạ phàm vậy, trái tim tôi đã hoàn toàn bị anh ấy chính phục rồi...!
Mấy người phụ nữ kích động đến đỏ cả mặt.
Ai ai cũng ước ao người vừa ngã kia chính là mình, như vậy mới được Lục Đinh Vỹ ôm vào lòng.
Lúc này chẳng còn ai nhớ đến chuyện Đường Nhã Phương "cướp" chồng sắp cưới của chị nữa.
Tống An Nhi khinh thường lườm mấy cô gái kia: "Đúng là một lũ không có liêm sỉ Rõ ràng vừa nãy còn đả kích Đường Nhã Phương vì tên khốn Vi Vịnh Phong kia, bây giờ đã bị Lục Đình Vỹ mê hoặc rồi.
Thật là không còn gì để nói "Thôi bỏ đi!" Đường Nhã Phương cười khổ, khuyên Tổng An
Nhi.
Những người này đều là điển hình của việc thích hóng chuyện và thêm dầu vào lửa nên mới không kiêng dè gì như vậy.
Bọn họ không hề biết những lời độc địa kia của mình sẽ làm người khác tổn thương như thế nào.
Nếu lúc nãy Lục Đình Vỹ không xuất hiện đúng lúc, có lẽ bây giờ những lời mắng chửi của mấy người đó đã càng tệ hơn nữa rồi.
Tuy nhiên trong lòng Đường Nhã Phương vẫn có chút cảm động: "An Nhi à, dù gì đi nữa cũng cảm ơn cậu nha!" "Cậu khách sáo gì thế? Bình thường mấy bà tám này vẫn hay nói linh tinh, nếu không dạy cho bọn họ một bài học, bọn họ sẽ cảm thấy cậu dễ bắt nạt đấy.
Chuyện vừa nãy thật nguy hiểm, tớ cứ nghĩ là cậu sẽ bị thương rồi, cũng may mà Lục Đình Vỹ giúp cậu."
Nghĩ đến chuyện vừa rồi, trong lòng Tổng An Nhi vẫn còn hơi sợ.
"Tớ không sao đâu, cậu đừng lo lắng.
"May mà cậu không có chuyện gì, nếu không tớ nhất định sống chết với mấy người kia.
Lầu bầu mấy câu xong, Tổng An Nhi mới yên tâm.
Lúc này trong văn phòng vẫn còn đang ầm ĩ.
Mọi người xung quanh đang sôi nổi thảo luận lý do Lục Đình Vỹ bằng nhiên lại đến Thời