Đôi mắt Hàn Thâm Nhược co rút lại, đen sẫm như biển sâu không thấy đáy.
Có lẽ, anh phải nhờ đến tổ chức bên kia điều tra rồi.
Thân phận của người này quá mức bí ẩn.
Mặc Âu giơ ba ngón tay lên thề thốt: "Em đã nói hết sự thật rồi! Không nửa điều gian dối"
Hàn Thiên Nhược thở dài, trút bỏ đi mọi gánh nặng mệt nhọc mấy ngày qua, tự giày vò bản thân một cách không thương tiếc.
Hóa ra chỉ là anh tự mình suy nghĩ vẫn vơ rồi tự hiểu lầm.
Anh cũng không biết anh ngốc như vậy đâu.
Lại đây
Hàn Thiên Nhược mệt mỏi, cất chất giọng biếng nhác nói.
Mặc Âu lững thững bước đến ngồi vào chiếc ghế đơn thay vì ngồi chung ghế đôi với Hàn Thiên Nhược.
Hàn Thiên Nhược khẽ nhíu mày: "Qua đây với anh"
Mặc Âu bỏ ngoài tai lời nói như mệnh lệnh không cho phép được từ chối của anh.
Khuôn mặt điềm đạm tự rót cho mình một chén trà ngọt.
"Mặc Âu!"
Bây giờ lời nói của Hàn Thiên Nhược không còn biếng nhác mà quyến rũ khẽ gọi nữa.
Lần này, sắc giọng của anh đã có pha chút mất kiên nhẫn.
Mặc Âu khẽ cười, nhìn anh: "Em rất không thích những người không có tính nhẫn nại"
Hàn Thiên Nhược lạnh người.
"Ý em là em không thích anh?"
Mặc Âu nhún vai, từ chối trả lời cho câu hỏi của anh.
Em lại muốn làm loạn cái gì? Không phải chúng ta mới phá giải hiểu lầm sao!"
Mặc Âu nhấp ngụm trà, tặc lưỡi: "Người đang làm loạn là anh!"
Giang Lục đứng ở phía sau ghế sofa đôi mà Hàn Thiên Nhược đang ngồi thì thầm nói nhỏ với Truy Bạch:
"Bạch ca! Anh nói xem, hai người này lúc đầu còn mặt lạnh, lúc sau lại chồng yêu rồi vợ yêu.
Thế bây giờ sao lại trở mặt rồi
Truy Bạch cũng cảm thấy không hiểu nổi hai người này đang diễn cái trò quỷ gì.
Anh không biết
Giang Lục gật gật đầu, lại quay sang Tống Diệp.
Này Tam đệ! Đệ nói xem có phải dây tơ hồng của hai người này bị đứt rồi không?"
Hàn Thiên Nhược nghe thấy câu này, đôi lông mi dày rũ xuống, che dấu đi đợt sóng đang sôi trào.
Tống Diệp nghiêng người sang Giang Lục bắt đầu mở miệng buôn dưa:
"Đệ thấy thì chắc là hai người này còn chưa được ông tơ bà nguyệt se duyên đâu.
Đệ vẫn cảm thấy cái vị tối hôm đó giúp tỷ ấy mới xứng đôi với Âu tỷ.
Người gì đâu mà vừa dịu dàng lại săn sóc, yêu chiều tỷ ấy đến cực hạn.
Nhưng ngoài mặt thì vẫn lộ ra một vẻ mặt điềm đạm
Giang Lục lập tức thay đổi chủ đề chú ý: "Người đó đẹp lắm sao? Đẹp hơn ngài Death không?"
Bởi anh