Vợ Tôi Đáng Yêu Nhất Quả Đất

Chương 10


trước sau

VỢ TÔI ĐÁNG YÊU NHẤT QUẢ ĐẤT - CHƯƠNG 10
Tác giả: Lục U U
Edit: Alex
_____________
Ngày hè chói chang oi bức. Ánh nắng như thiêu đốt mặt đất, khiến bầu không khí cũng trở nên đặc quánh.
Đoàn phim được nghỉ giải lao, Họa Đường cùng Lam Tư Thấm ngồi tránh nắng dưới tán cây. Gió nóng thổi qua khiến lòng người ta hanh khô khó chịu.
"Chu Dư đâu?" Lam Tư Thấm quay đầu nhìn Họa Đường, hỏi với vẻ ngạc nhiên.
Hình như Chu Dư có thành kiến với cô. Chỉ cần cô đến gần Họa Đường là sẽ bị đối phương đề phòng nghiêm ngặt mà nhìn chằm chằm. Cảm giác ấy tựa như một con chó to bảo vệ đồ ăn, chỉ sợ người khác chực chờ cướp mất cục xương của nó. Lúc này không bị ánh mắt Chu Dư tia đến, cô thậm chí còn cảm thấy không quen.
"Em ấy đi lấy cơm hộp, chốc nữa quay lại ngay." Họa Đường thều thào lên tiếng. Thời tiết quá nóng, cô ngay cả nói chuyện cũng không còn sức.
"Đúng rồi, chị Tiểu Họa, sáng nay chị đã xem Weibo chưa?" Như sực nhớ ra điều gì, Lam Tư Thấm cẩn thận nghiêng người đến gần, "Chính là tên nam chính trong phim trước của tụi mình đó. Hắn thái độ hống hách, kênh kiệu, kết quả bị nhân viên công tác phốt."
Nam chính phim trước?
Họa Đường ngẫm nghĩ một lúc lâu, mãi mới hình dung ra được mặt mũi đối phương.
Lần trước Lam Tư Thấm quay phim tiên hiệp, trong đó có rất nhiều cảnh cần phải dùng đến dây cáp. Diễn viên nam kia vẫn luôn dùng người đóng thế, hơn nữa chỉ tính riêng trợ lý sinh hoạt thôi đã có những tám người, bình thường cũng hay vênh mặt hất hàm sai khiến những nhân viên khác. Người như vậy bị tố là hống hách, kênh kiệu cũng không kì quái.
"Phim đó không phải đã định ngày chiếu rồi sao?" Họa Đường đối diện với ánh mắt hóng hớt của Lam Tư Thấm, "Em lo gì chứ?"
"Cái gì mà em lo?" Lam Tư Thấm trợn tròn, nhìn ra Họa Đường hẳn là thật sự không biết gì, lại truy vấn, "Chị không xem cái video hắn lên mặt kia sao? Chu Dư về không nói với chị à?"
"Chu Dư?" Họa Đường lại càng không hiểu ra sao, "Chuyện này lại liên quan gì đến Chu Dư?"
"Vì cái người bị ăn hiếp trong video đó chính là Chu Dư chứ còn gì nữa!" Lam Tư Thấm lắc lắc vai Họa Đường, "Em hỏi chị, hôm qua có phải Chu Dư đi thu tiết mục phỏng vấn không? Cậu ấy trùng hợp bị đụng lịch với diễn viên nam kia đó."
"Đụng lịch?"
"Đúng rồi. Nghe nói là Chu Dư đến sớm, chuyên viên tạo hình mới làm cho cậu ấy trước. Kết quả tên kia không vui, cho rằng mình có thâm niên hơn, yêu cầu được thu trước, để Chu Dư phải đợi. Hơn nữa còn không chừa cho Chu Dư chỗ để nghỉ ngơi, hại cậu ấy phải đứng gần cả ngày bên ngoài phòng phát sóng."
Họa Đường ngây ngẩn. Cô không ngờ hôm qua Chu Dư về trễ còn là vì nguyên nhân đó.
"Em nói tên kia bị tế thì cũng vừa lắm. Không phải đóng được bộ phim truyền hình thôi sao? Có cái gì mà kiêu ngạo chứ? Còn dám bắt nạt người mới." Lam Tư Thấm đã sớm chướng mắt diễn viên nam kia, cũng rất khó chịu với kiểu phân chia giai cấp, xa lánh người mới trong giới, "Em mà là Chu Dư, xác định đã tặng hắn hai quả đấm."
Nhưng Họa Đường đâu còn lòng dạ nào nghe Lam Tư Thấm lảm nhảm. Cô vội móc di động, nhanh chóng tìm đến video kia.
Mở đầu video chính là diễn viên nam phát hỏa mắng mỏ nhân viên công tác, mà Chu Dư đứng ngay bên cạnh, mặt không cảm xúc, dáng đứng thẳng tắp, trông như đang bình tĩnh đón nhận lửa giận vô cớ của diễn viên nam. Đoạn giữa chỉnh sửa, tua nhanh một chút, cuối cùng khi diễn viên nam bước ra khỏi phòng phát sóng thì thời gian ở góc dưới phải đã là bảy giờ tối, Chu Dư vẫn đứng ở vị trí ban đầu, động tác cũng không hề thay đổi. Phụ đề còn thuyết minh mãi đến tận lúc ấy, Chu Dư vẫn còn chưa ăn cơm chiều.
Nhớ đến bộ dáng chật vật của em tối qua, trong lòng Họa Đường vừa chua vừa chát. Đồ ngốc này, vậy mà còn lừa cô nói là đi mua bảng phấn mắt.
"Chị Tiểu Họa, chị ổn chứ?" Lam Tư Thấm thấy vẻ mặt cô không đúng, vội cất lời an ủi, "Chu Dư không nói chắc cũng là không muốn để chị lo lắng thôi."
"Ừ, chị biết."
Họa Đường gật gật đầu. Thấy Chu Dư đội ánh mặt trời chói chang chạy từ xa đến, cô cũng không tiếp tục đề tài ấy nữa.
Chu Dư xách theo mấy hộp cơm, chạy gần đến nơi mới thấy chị vợ nhà mình đang ngồi cách Lam Tư Thấm gần quá mức quy định, cô lập tức phật lòng, vội bước chân xen vào ngồi giữa hai người.
"Vợ, ăn cơm thôi." Chu Dư đưa hộp cơm cùng đũa cho Họa Đường, rồi nghiêng người, chắn hết tầm mắt của Lam Tư Thấm.
Lam Tư Thấm bị cô nàng chọc tức đến nổ đom đóm

mắt, bèn quay đầu liếc xéo trợ lý nhà mình: "Tiểu Đao, nhìn người ta kìa!"
Cô hầu này không ngừng chạy trước chạy sau, hỏi han ân cần, trông còn chuyên nghiệp hơn cả trợ lý.
Tiểu Đao giật mình, phản ứng lại mới nhanh chóng chạy đi lấy cơm hộp. Còn Họa Đường lại dở khóc dở cười, thuận tay gắp đồ ăn trong hộp sang cho Chu Dư, dặn dò nói: "Ăn nhiều một chút."
Cái người này, tối qua lúc về quá nửa là chưa ăn no, cho nên trước khi ngủ còn gặm hai khúc bánh mì to.
"Vợ, đừng cho em nữa, chị sẽ ăn không đủ no." Chu Dư thấy trong hộp của chị nhà chỉ còn một ngụm cơm chút xíu, lại muốn gắp đồ ăn trả về.
"Mau ăn đi." Họa Đường cọ cọ bả vai Chu Dư, thấp giọng than phiền, "Trời nóng quá, chị cũng ăn không vô."
Chu Dư lập tức im lặng, vùi đầu ngấu nghiến mấy ngụm, nháy mắt đã bay hết nửa hộp.
Đêm đó, lúc sắp ngủ, Họa Đường bê từ phòng tắm ra một cái thùng gỗ.
Thời gian trước rộ lên trào lưu dưỡng sinh, cô cũng mua cho mình một cái thùng ngâm chân mát xa. Đáng tiếc quá lười, mua về xong cũng không dùng được mấy lần, may mà hôm nay cuối cùng cũng có thể phát huy công dụng.
Chu Dư đứng tấn bên mép giường, giương mắt thấy chị vợ nhà mình ôm thùng lắc lư đi đến thì vội bước qua định giúp một tay. Nhưng Họa Đường lại lắc đầu, không để cô động đến mà chỉ nói: "Chu Dư, cởi vớ ra, ngồi lên sô pha đi."
Chu Dư không rõ nguyên do nhưng vẫn nghe lời làm theo. Mãi đến khi thùng ngâm chân được đặt trước mặt mình, cô mới hiểu dụng ý của Họa Đường.
"Chu Dư, ngâm chân." Họa Đường tùy tiện nằm sải bên cạnh Chu Dư há mồm thở dốc. Thùng ngâm chân đựng đầy nước đối với cô mà nói thật sự quá nặng.
Chu Dư ngoan ngoãn đưa chân vào thùng. Thấy còn chỗ trống, lại nhỏ giọng hỏi: "Vợ, chị có muốn cùng ngâm không?"
"Thôi." Họa Đường xua xua tay, lại nói, "Người đứng nguyên ngày cũng không phải chị."
Chu Dư cứng đờ, rồi lại rũ đầu: "Vợ biết hết rồi sao?"
"Chu Dư, sao không nói cho chị biết?" Họa Đường thở dài, duỗi tay xoa xoa đầu cô nàng, "Đứng cả ngày, chân mỏi lắm sao? Người kia hung như vậy, có phải em cũng thấy uất ức không?"
"Thật ra... không mệt tới vậy." Chu Dư lắc đầu, nhỏ giọng nói, "Triệu Nghị bảo muốn kiếm tiền thì không thể đắc tội người khác. Em không muốn làm chị lo lắng."
Cho nên lúc về mới ghé mua bảng phấn mắt mà không nhắc gì đến chuyện đã gặp ở phòng phát sóng.
"Lần sau đừng giấu chị nữa. Tuy không giúp em báo thù được nhưng mà chị có thể..." Họa Đường dừng một chút, "giúp em mắng hắn nha."
Chu Dư nghe vậy vội quay đầu. Chỉ thấy chị vợ nhà mình móc điện thoại ra, mặt đầy căm phẫn mà gõ chữ.
Cô ghé người đến gần hơn chút, thấy rõ nội dung trên màn hình.
Đúng là dưới bài Weibo tố diễn viên nam kia có thái độ hống hách, kiêu ngạo. Họa Đường mang một tài khoản phụ có ID là "Vợ Chu Dư", chiến đấu hăng hái với fan có ý định tẩy trắng cho diễn viên nam kia suốt mấy chục bình luận.
"Bọn họ toàn là cãi cùn!" Họa Đường tức giận đến nghiến răng.
Từ chiều cô đã thấy được những lời tẩy trắng của fan đối phương, luôn mồm khẳng định là Chu Dư làm chuyện gì chọc giận nghệ sĩ nhà mình trước, lại nói nghĩa vụ của người mới vốn là phải nhường cho tiền bối. Chu Dư không có bao nhiêu fan, cô trong cơn giận dữ đã dùng tài khoản phụ cãi lại.
"Chu Dư, em cũng tạo nick phụ đi. Bọn chúng quá đông quá nguy hiểm."
"Vâng."
"Mau đến giúp chị."
"Được."
"Chu Dư, rốt cuộc em có nghe chị nói gì không đó?"
Hiển nhiên là không rồi.
Nhìn gương mặt phùng má vì tức giận của Họa Đường, Chu Dư nhịn không được duỗi tay chọt một chút. Ngay sau đó là nhào cả người qua, luôn miệng lẩm bẩm: "Vợ đáng yêu quá, vợ đáng yêu quá."
Họa Đường bị đè trên sô pha ôm cứng, bên tai nghe "thịch" một tiếng, cô vội đẩy người.
"Chu Dư, không được ôm chị, thùng rửa chân muốn lật rồi!"
"Vợ, em đứng cả ngày rất mệt, để em ôm một cái, được không?" Chu Dư hơi ngẩng đầu, trong mắt tràn đầy ngây thơ vô tội.
Họa Đường lập tức mềm lòng, không cách nào thốt lên lời từ chối. Cô đành phải mặc cho thùng rửa chân lật ngã, để Chu Dư ôm chầm cả người.
Chu Dư tham lam hít lấy hương thơm trên người Họa Đường, nghĩ thầm tối nay nhất định sẽ lại là một đêm mộng đẹp.
_____________


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện