Vợ Tôi Là Công Chúa
Tác giả: Hạ Hoa
Chương 233: Dối trá.
Người dịch:Nữ hiệp
Nguồn:Mê truyện
Tên của An Nam Trường Tú nhiều hơn một chữ so với An Nam Tú, nên cũng thêm kiêu ngạo, khiến Lý Bán Trang không dễ gì tha thứ, nghe được lời nói của cô ta, Lý Bán Trang còn thấy An Nam Tú đáng yêu hơn.
Ít nhất An Nam Tú cũng chỉ hoài nghi liệu Lý bán Trang có phải từ trên trời rơi xuống không, với Lý Lộ Do không phải là quan hệ anh em. An Nam Trường Tú cũng cho rằng em gái cũng không còn cần thiết nữa.
-Tôi đến không phải để gây sự, tôi đến tìm Lý Lộ Từ.
An Nam Tú thấy Lý Bán Trang đứng dậy, nhanh chóng duỗi chân, chiếm hơn nửa cái ghế sô pha, sau đó ôm gối nằm sấp xuống một cách thoải mái, bất chấp Lý Bán Trang đang tức giận.
-Nhà tôi không hoan nghênh cô đâu, mời cô đi cho.
Lý Bán Trang đuổi khách.
-Tôi không đi.
Chưa gặp ai da mặt dày như vậy, Lý Bán Trang cầm giày của An Nam Tú đem đến trước ghế sô pha, mở cửa:
- Đưa ra cho tôi một lí do để giữ cô lại.
-Chỉ cần bản thân cô muốn là có thể mà.
An Nam Tú nói.
Thì ra trên thế giới này thật sự vẫn có người làm cho người ta tức giận hơn so với An Nam Tú, Lý Bán Trang dậm chân, chạy tới đập cửa nhà tắm.
Lý Lộ Từ lau tóc đi ra.
-Anh, đuổi cô ta đi đi, không hiểu sao lại chạy vào nhà người khác chứ, lại còn ức hiếp người.
Mắt của Lý Bán Trang đã ướt, nếu như người ức hiếp cô ấy là một đứa con trai, Lý Bán Trang nhất định sẽ đánh, nhưng Lý Bán Trang không muốn mình và cô ta đánh nhau, như thế dễ khiến người khác chê cười.
Lý lộ Từ đi đến ngoài cửa, vẫy tay với An Nam Tú.
An Nam Tú bĩu môi, đi ra cửa ngoài.
Lý lộ Từ mở cửa.
-Một lát nữa tôi sẽ đưa cô về khách sạn, ru cho cô ngủ, qua ngày mai sẽ mua một tủ hoa quả, xin lỗi Lý Tử đi, sau đó nói muốn ở đây đợi An Nam Tú trở về, ngươi có thể ở lại.
Lý Lộ Từ bình tĩnh, hòa nhã làm công tác dỗ dành An Nam Tú.
-Tại sao phải xin lỗi.
An Nam Tú không vừa lòng nói.
-Cô vừa nói với Lý Tử gì thế?
An Nam Tú nói lại một lần.
-Nhất định phải xin lỗi, cô phải biết hiện tại cô không phải là An Nam Tú, cô là An Nam Trường Tú gì đó, Lý Tử đối với cô không có chút cảm tình nào, cô như thế bất cứ ai cũng muốn đuổi cô ra ngoài.
-Lẽ nào cô ấy đối với An Nam Tú có chút cảm tình gì đó sao?
An Nam Tú không tin.
-Đương nhiên rồi, buổi sáng hôm nay cô ấy nhìn thấy tôi không cùng cô trở về liền lo lắng, sợ cô ở ngoài một mình sống không nổi.
Lý Lộ Từ cảm thấy mặc dù Lý Tử ghét An Nam Tú , nhưng sống với nhau lâu như thế, đương nhiên sẽ có tình cảm.
-Nhiều nhất là tôi cùng cô ấy sẽ hòa thuận hơn một chút.
Xin lỗi? An Nam Tú sẽ không bao giờ làm như thế.
-Cô nói rồi đấy, giữ lời hứa đi, móc tay nhé.
An Nam Tú giơ ngón út ra ngoắc tay cùng Lý Lộ Từ, xem phim hoạt hình khoa học.
Lý Lộ Từ dẫn An Nam Tú vào, nói với Lý Bán Trang:
-Cô ấy tới là đợi An Nam Tú, An Nam Tú về rồi cô ấy sẽ đi.
Lý Bán Trang hiểu được ý của anh trai, trừng mắt căm giận nhìn An Nam Tú, đi thay quần áo chuẩn bị tắm rửa.
-Tôi và cô cùng tắm.
An Nam Tú đi theo vào.
Lý Bán Trang không để ý tới cô ta, chưa thấy ai mặt dầy như cô ta, vừa mới cãi nhau, bây giờ lại coi như không có gì xảy ra.
-Cô muốn làm gì?
Lý Lộ Từ hạ giọng nói, những cô gái bình thường hoặc là thích cùng nhau tắm hoặc làm gì đó, nhưng An Nam Tú tuyệt đối không.
-Yên tâm, tôi sẽ nghe lời anh, không cãi nhau với cô ta nữa.
An Nam Tú tâm trạng khá tốt, miệng hừ hừ.
-Tôi rất ngoan mà.
-Nếu cô có được một nửa sự ngoan ngoãn của Lý Tử, tôi sẽ làm thú triệu tập của cô.
Lý Lộ Từ không tin.
An Nam Tú nhìn thấy Lý Bán Trang đi vào phòng, không để ý tới Lý Lộ Từ, liền chạy vào.
-Cô thật sự muốn tắm với tôi sao?
Lý Bán Trang nghi ngờ nhìn cô ấy.
-Cô không dùng khăn tắm hay cái gì đó sao?
-Tôi dùng của An Nam Tú cũng được, tôi và cô ấy rất thân.
An Nam Tú mở tủ lấy khăn của mình.
Lý Bán Trang mặc kệ cô ấy, vừa nói em gái không hề tồn tại ở trong lòng, vừa nói rất thân với An Nam Tú.
-Không thì cô tắm trước đi.
Lý Bán Trang nghĩ một lát, sau khi bị An Tri Thủy biết được bí mật nhỏ của mình, sự phòng bị tâm lý của Lý Bán Trang ít hơn nhiều, nhưng vẫn không muốn để An Nam Trường Tú biết.
-Cùng tắm.
An Nam Tú cũng không thể để Lý Bán Trang đi ra ngoài, cô ấy đi ra ngoài rồi, mục đích của An Nam Tú đã không đạt được.
Lý Bán Trang do dự một chút, thấy cô ấy cởi váy và quần trong, lộ ra một vùng trắng nõn, đầy đặn, sạch sẽ.
-Hả… phần này của cô…. Phần này của cô không có lông hả.
Mặc dù biết không lịch sự gì, nhưng Lý Bán Trang vẫn rất ngạc nhiên, lẽ nào không có lông là việc rất bình thường sao? An Nam Tú không có, An Nam Trường Tú không có, mình cũng không có, nhưng bình thường mình nhìn thấy bạn học cũng đều có mà.
-Đương nhiên là không có rồi, là đứa con gái từ trên cây rơi xuống, nơi này đều không có lông.
An Nam Tú không thèm để ý nói:
-Chỉ có những đứa con gái xấu xí của Trái đất mới có lông dài, ở đây mọc lông dài lẽ nào không phải điểm đặc biệt cực kì buồn nôn hơn nữa còn phi thường vô nghĩa của dân bản xứ hay sao?
-Cô thật sự hai mươi tư tuổi sao?
Ngôn ngữ ngây thơ độc nhất vô nhị giống An Nam Tú, Lý Bán Trang hoài nghi về tuổi tác của cô.
-Đương nhiên, một lát nữa cô biết tôi chắc chắn không phải mười bốn tuổi.
An Nam Tú kiêu ngạo