Vợ Tổng Tài, Em Ngoan Cho Anh!

Chương 34


trước sau


Nói xong chị ấy lại kéo anh cả qua một bên, nhỏ giọng nói: “Anh trở về lấy hết tiền gửi trong ngân hàng ra đi.”
Anh cả kinh ngạc vô cùng, “Không phải trước đó em không cho anh động vào sao?”
Chị dâu không phục nói, “Trước đó không phải vì em nghĩ bệnh viện có thể chi trả, lại sợ Nam Thiên mất mặt sao?”
“Hiện tại tên họ Thôi khốn kiếp này dám lấy chuyện tiền nong ra để chèn ép Nam Thiên, còn cố ý bêu xấu nhà chúng ta ngay trước mặt cô Tô, lẽ nào người làm chị dâu như em còn có thể nhìn xem mặc kệ? Anh coi em thành hạng người gì?”
Anh cả bất đắc dĩ lấy ra một tấm thẻ từ trong túi tiền, “Em ấy, kêu anh phải nói em thế nào mới tốt đây!”
“Lúc sáng Nam Thiên đã gửi tiền giải phẫu vào tài khoản, hơn một tỷ bảy trăm bốn mươi triệu, một xu cũng không thiếu!”
Chị dâu chất vấn, “Sao trước đó anh không lấy ra?”
Anh cả khó xử, “Lần này mẹ giải phẫu cần chi phí không nhỏ.


Trước đó Nam Thiên đã lấp cả tiền phí sắp xếp chuyển nghề vào! Nam Thiên còn chưa lập gia đình, người làm anh cả là anh sao có thể động vào số tiền này?”
Thôi Phong thấy bọn họ thương lượng không có kết quả, không nhịn được giục, “Mọi người thương lượng xong chưa? Một lát nữa phòng tài vụ sẽ tan ca, nếu hôm nay mọi người không thể nộp xong, sợ rằng phía phòng bảo vệ sẽ đuổi người!”
“Đương nhiên tôi cũng có thể nể mặt mũi Tiểu Tình mà nói chuyện giúp mọi người…”
Thôi Phong ôm vai, nói xong anh ta cũng không nói tiếp.
Anh ta đang chờ Triệu Nam Thiên cúi đầu.

Nếu Triệu Nam Thiên không mở miệng cầu anh ta, hôm nay cho dù Thiên Vương lão tử đến anh ta cũng phải đuổi người ra ngoài!
Vừa nghĩ tới chỉ một hồi nữa anh ta có thể giẫm Triệu Nam Thiên dưới chân ngay trước mặt Thư Trúc, khóe miệng anh ta không nhịn được cong lên, dáng vẻ tiểu nhân đắc chí điển hình.
“Giục cái gì mà giục? Tiền đã sớm chuẩn bị xong! Nam Thiên, anh chị đi nộp tiền đây.

Cậu phải cẩn thận một chút, nếu cô Tô bị người bắt nạt, anh chị trở về sẽ không tha cho cậu!”
Chị dâu nói xong lại kéo anh cả cùng đi, ngay trước lúc đi bọn họ còn liếc mắt nhìn Thư Trúc.
Thư Trúc bị ánh mắt kia nhìn tới cả người không được tự nhiên, tựa như cô ta là một người phụ nữ xấu xa ngại bần yêu phú, có mắt không tròng, chuyên làm ác.
Tô Mục Tuyết hơi cong khóe miệng, bỗng cảm thấy người chị dâu tính tình ngay thẳng này thật quá đáng yêu, giúp người thân không nói lý, bá đạo!
Thôi Phong thu hết tất cả vào trong mắt, hận đến nghiến răng nghiến lợi.
Anh ta vốn còn muốn mượn việc này để giẫm mặt Triệu Nam

Thiên dưới chân.
Kết quả không ngờ tới vậy mà nhà bọn họ lại có thể lấy ra một số tiền lớn như vậy!

Chẳng qua có tiền thì thế nào?
Bệnh viện Đông Châu là địa bàn của ông đây, nếu hôm nay ông đây không thể giẫm Triệu Nam Thiên mày dưới chân, hai chữ Thôi Phong tao sẽ viết ngược!
Nghĩ tới điểm này, anh ta dương dương đắc ý nói, “Nếu nộp tiền xong thì dễ làm, em Triệu cứ yên tâm, việc giải phẫu của dì sẽ do anh đây đích thân cầm đao!”
Triệu Nam Thiên ném ánh mắt dò xét về phía Thư Trúc.

Tên Thôi Phong này nhân phẩm không được tốt lắm, y thuật có thể tốt tới chỗ nào?
Thư Trúc biết Triệu Nam Thiên đang lo lắng gì, bèn nói: “Chủ nhiệm Thôi là người có kinh nghiệm phẫu thuật hàng đầu ở khoa giải phẫu thần kinh chúng em, xác suất giải phẫu thành công rất cao, là người có kỹ thuật số một số hai trong bệnh viện chúng em, dù tính cả Đông Châu cũng là người cầm cờ đi trước.”
Triệu Nam Thiên không nói chuyện, nhất là khi nghe thấy những lời này phát ra từ trong miệng Thư Trúc, anh lại càng cảm thấy khó chịu hơn.
Chẳng qua suy nghĩ một chút anh thấy cũng phải, nếu tên Thôi Phong này không được ưu tú, trước đây Thư Trúc sẽ không vì anh ta mà chia tay với mình.
Thôi Phong vốn đang đắc ý, nghe được Thư Trúc khẳng định khả năng của mình như vậy, đuôi anh ta chỉ hận không thể vểnh lên đến bầu trời.
Anh ta vỗ vỗ vai Triệu Nam Thiên, giả vờ khổ sở nói: “Em Triệu à, sợ rằng việc giải phẫu của dì còn phải chờ thêm một thời gian nữa.


Thật không dám giấu giếm, lịch phẫu thuật của anh đã kín rồi, phải chờ tới tháng sau mới có thời gian trống…”
Sao Triệu Nam Thiên có thể không hiểu, tên Thôi Phong này đang cố ý kênh kiệu, chờ mình chủ động cầu anh ta.
Nếu như anh không mở miệng, chắc chắn thời gian giải phẫu sẽ xa xa khó vời.
Nhưng lúc này Thư Trúc đang ở đây, Tô Mục Tuyết cũng đang ở đây, kêu anh mở miệng đi cầu bạn trai hiện tại của bạn gái trước?
Triệu Nam Thiên trầm mặt.

Mịa nó, việc này nghĩ thế nào cũng thấy uất ức!
Thế nhưng anh không mở miệng thì có thể làm thế nào?


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện